Blog RFA

Võ Thị Hảo

31-1-2017

“Ấp gà nở rắn”

Cái khốn khổ của con người là phải nô lệ cho những thế lực – lá cờ không đại diện cho quyền lợi của họ. Từ đó dẫn đến vô số thảm họa.

Ngày 3/2/1930, những người thành lập Đảng CSVN lúc đó cũng không thể hình dung được rằng họ, với một mục đích nồng nhiệt nhưng đã bẻ lái con thuyền VN đi theo một dòng sông độc hại mà đến 87 năm sau đó(2017), cái gọi là định hướng xã hội chủ nghĩa đã đưa dân tộc VN trở thành nơi chốn của chủ nghĩa tư bản thân hữu, lợi ích nhóm, chủ nghĩa tư bản hoang dã …mượn bùa phép của chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa xã hội để bảo vệ sự độc tài cho một nhóm đảng viên quyền lực thâu tóm lợi ích của đất nước và nhân dân về kho lẫm của riêng họ.

Vậy là người VN đã phải nô lệ cho lá cờ đó 87 năm rồi.

Kết quả của 87 năm định hướng Cộng sản và chủ nghĩa xã hội là xây dựng thành công các thế hệ nhóm tư bản thân hữu lũng đoạn trong Đảng cộng sản. Thật chẳng khác nào ấp trứng tưởng gà mà sau một thời gian lại nở thành rắn. Đương nhiên, cái trứng đó phải là trứng rắn thì mới nở ra rắn, nhưng nhiều người nhìn vào cứ tưởng trứng gà đặc biệt.

* Nhận ra và sát phạt nhóm thân hữu

Không phải nhà cầm quyền VN không nhận ra điều đó.

Bằng chứng là, năm 2015, khi đấu tranh giành thế lực với phe nhóm Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã nhiều lần nói đến hiện trạng này. Nhiều cơ quan ngôn luận của đảng CS VN cũng rộ lên những phân tích hiện trạng và cảnh báo. Tạp chí Cộng sản đã đăng bài „Lọi ích nhóm và chủ nghĩa tư bản hoang dã: cảnh báo nguy cơ…“ của ông Phó Trưởng Ban tuyên giáo TƯ Vũ Ngọc Hoàng. Bài viết đã nêu thực trạng và hô hào đấu tranh chống lại chủ nghĩa tư bản thân hữu, lợi ích nhóm trong Đảng.

…“Đặc trưng của “chủ nghĩa tư bản thân hữu” là có sự cấu kết, xâm nhập lẫn nhau giữa nhóm đặc quyền kinh tế và nhóm đặc quyền chính trị, người kinh doanh cũng đầu tư vào quyền lực và người có quyền lực cũng tham gia kinh doanh, làm quan chức để làm giàu, họ cùng nhau bóc lột “mềm” toàn xã hội, bóc lột cả dân tộc, họ thâu tóm các nguồn tài chính, của cải và thâu tóm quyền lực chính trị, biến bộ máy nhà nước thành công cụ của một nhóm người (nhân danh nhà nước và đảng cầm quyền) thực hiện độc quyền kinh tế kết hợp với độc quyền chính trị.  “Vũ Ngọc Hoàng TS. Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Trưởng ban Thường trực Ban Tuyên giáo Trung ương”.

Kết quả của hơn 80 năm đi theo lá cờ của nhà cầm quyền cộng sản, đã được tác giả trên thừa nhận:

„Nước ta sau mấy chục năm công nghiệp hóa, đến nay năng suất lao động xã hội vẫn thấp (vào loại thấp nhất khu vực Đông Á), hiệu quả đầu tư kém, nợ nần nhiều mà chưa rõ trả bằng cách nào, khi mà hiệu quả đầu tư (sử dụng nguồn vay ấy) còn kém; thu nhập thấp, sản phẩm công nghiệp xuất khẩu hầu như không có, các chương trình nội địa hóa không thành công, chủ yếu là làm thuê và cho thuê mặt bằng, nền kinh tế Việt Nam đang rơi vào “bẫy thu nhập trung bình thấp”. Nhìn lại nguyên nhân các nước bị “bẫy thu nhập trung bình” và nhìn lại tình hình nền kinh tế của ta thì thật đáng lo ngại.“.

Và người ta đã hô hào đấu tranh chống lại hiện trạng trên. Dân chúng được một phen khấp khởi, tưởng rằng hơn 80 năm đi theo một con đường đưa đất nước VN vào cùng quẫn thì nhà cầm quyền CSVN đã nhận ra và thay đổi.

Nhưng tiếc thay, khi phe nhóm của Nguyễn Phú Trọng giành được quyền lực tuyệt đối, hiện trạng vẫn tiếp diễn ngày càng tệ và lợi ích của phe nhóm càng mở rộng, thủ đoạn tới mức sắn sàng đem hầu hết chủ quyền đất nước đổi lấy sự tồn tại của phe nhóm cầm quyền „tư bản thân hữu“ mới. Theo đà vơ vét của họ, không những dân bị bóc lột tận xương tủy mà tốc độ nợ công tăng gấp ba lần tốc độ tăng trưởng kinh tế(theo Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc- phát biểu 7/1/2017 tại Hội nghị Bộ Tài chính- TTO đưa tin)…

Có đổi mới chăng chỉ là cuộc thanh trừng ngầm quyết liệt giữa những phe nhóm mà tiếng súng và vài giọt máu rơi nội bộ chỉ đôi khi sơ suất lọt ra ngoài.

* Cờ Đảng chẳng thể là cờ Tổ quốc

Những người trẻ sẽ phải chọn lá cờ của họ.

Lá cờ người VN đang dùng hiện nay chỉ đại diện cho Đảng cộng sản. Mà những ai là cộng sản bây giờ? Đa phần đảng viên hiện nay không phải là người cộng sản. Họ là số đông đứng trong tổ chức ấy, bị mượn danh, bị lạm dụng để che đỡ cho quyền lợi của một nhóm những quan chức cầm quyền.

Những thế hệ quan chức cầm quyền đó, kể từ 3/2/1930 đến nay, đã không ngớt tận dụng lá bùa vạn năng đó để tồn tại và kho quyền lợi riêng của họ ngày càng kếch xù tỉ lệ thuận với sự tham nhũng quyền lực – kinh tế. Rõ ràng, đó là một sự bội phản nhân dân.

Nếu những người trong nhóm cầm quyền hiện nay không cải cách thể chế độc tài này, rồi sẽ đến ngày chính họ cũng là nạn nhân của những nhóm tư bản thân hữu. Họ rốt cục cũng chỉ là những kẻ tham ăn khốn khổ, thí mạng thế hệ tương lai và chấp nhận ngụp lặn trong dòng sông độc hại.

Nhóm tư bản thân hữu tàn bạo trong đảng thực ra chỉ là thiểu số. Dù có tới hơn 4,5 triệu đảng viên, nhưng đa phần họ không phải là người cộng sản. Từ lâu họ đã tự thức tỉnh rằng, nếu họ vẫn theo đuổi lý tưởng cộng sản, thì họ đã bị chính những người lãnh đạo của họ bội phản. Họ chỉ im lặng vì muốn yên thân hoặc tham lam và sợ hãi.

* Tặng vật Dòng sông ô nhiễm và lá cờ người trẻ

Vậy là đã gần một trăm năm người VN bị trói buộc vào con thuyền dưới lá cờ lầm lạc. Thủ tướng VN năm 2017 cũng đã hô hào „không đổi mới là chết…“.

Đương nhiên khả năng „chết“ là hiện hữu khi họ vẫn bám lấy thể chế độc tài lạc hậu đi ngược lại con đường phát triển. Một người đeo đá vào chân, rơi xuống sông, muốn sống sót thì phải lập tức thoát khỏi tảng đá.

Nhà cầm quyền CS VN cũng biết cách thoát khỏi tảng đá, nhưng họ thoát bằng cách đem tài sản vơ vét được gửi ra nước ngoài, và họ buộc tảng đá vào chân những đồng bào của họ. Tảng đá ấy là thể chế độc tài cộng sản, là lá cờ Đảng cưỡng bức toàn dân phải nhận đó là cờ Tổ quốc.

Người trẻ VN thời nay bị bắt buộc phải mang vác lá cờ vừa mang vị mặn của cha anh quá khứ nhưng cũng có quá nhiều vị độc.

Các bậc cha anh VN, từ khi có lá cờ đỏ sao vàng, đã bị đè nén và tẩy não quá nhiều và bội phản cháu con bằng sự im lặng đớn hèn trước cái xấu và cái giả dối.

Thế hệ cha anh thường tự động cầm tù lớp trẻ trong màu vị của lá cờ mình. Nhiều khi vì thế mà lớp trẻ thờ ơ vô cảm. Rồi người trẻ cũng tự tha hóa mình bằng sự cam chịu nô lệ cho những lá cờ đã lỗi thời.

Nước Mỹ cho phép dân có thể đốt cờ Mỹ để thể hiện sự phản kháng với nhà cầm quyền và xã hội đương đại. Đó là một cách phản biện xã hội. Không nên khuyến khích việc đốt cờ, nhưng thực sự một đất nước càng mạnh khi càng có nhiều người dám phản biện xã hội, không nô lệ hóa quá khứ và hiện tại.

Mỗi xã hội như một dòng sông. Sông tạo thành từ vô số người và chảy qua các số phận, các thời đại. Người trước để lại cho thế hệ sau những dòng sông đó. Cá nào sống được trong nước sông nhiễm độc?

Hãy ngoái lại sau lưng để nhìn về cái dòng sông ô nhiễm và hỗn loạn, độc hại mà chúng ta đã để lại cho lớp trẻ VN.

Hãy nhìn những người giết chết nhau vì vô cảm và tuyệt vọng. Vẫn có rất nhiều lòng hảo tâm nhưng khi xã hội và nhà cầm quyền vô cảm, chối từ trách nhiệm thì thậm chí những cơn lũ cũng nhấn chìm ngay cả những người đã dũng cảm đứng ra cứu giúp.

Hãy nhìn xem những gì con cháu chúng ta đang phải chịu đựng!

Năm 2017, rất nhiều trẻ em và phụ nữ đang là nạn nhân của nạn bắt cóc và bị giết chết trong xó xỉnh nào đó để làm giàu cho bọ buôn bán nội tạng!

Hãy nhìn những người bị tai nạn giao thông, chết ung thư với tỉ lệ cao nhất nhì thế giới …

Hãy đếm xem bao nhiêu người dân bị giết chết hàng loạt, bị cướp đi cả tương lai bởi chính những bàn tay cầm quyền và tư bản thân hữu đã lạnh lùng cho nổ vô số bom nước thủỷ điện để dòng tiền không ngừng chảy vào túi quan chức.

Hãy nhìn những ngư dân chết khô chết độc thực thể và chết khô tương lai cả con cháu của họ trong biển trong sông độc của những công ty liên doanh TQ xả độc ra giết chết môi trường VN…

Hãy nhìn những người dám đấu tranh cho nhân quyền và tự do, cho dân oan đang bị đày đọa trong các nhà tù…

Hãy nhìn đất nước đã hoàn toàn lệ thuộc TQ và trong cuộc bán chác này, dân là người bị thua thiệt. Dân phải lấy mạng sống của mình ra để củng cố địa vị và tiền bạc cho những kẻ độc tài…

Hãy đoái trông và hãy đoái trông…Thưa những người lớn! Thưa những cha anh và mẹ và chị…Nhịn ăn nhịn mặc cho con, „hy sinh đời bố củng cố đời con“ của chúng ta đã trở thành một trò vô vọng khi chúng ta đã ngậm nhục cúi đầu từ bỏ những giá trị đẹp đẽ chính trực của tâm hồn và như thế là đã trả mồ hôi nước mắt để chuộc về cho thế hệ trẻ VN một dòng sông độc.

Người VN không thể tiếp tục nô lệ. Mỗi người cần hành động để không bị cướp đoạt tương lai. Ngay cả người Mỹ cũng đang phải đứng lên để bảo vệ nền dân chủ của họ trước vị tổng thống có khuynh hướng lạm dụng quyền lực vf phải luôn canh giữ cho nhân quyền không bị xâm phạm.

Người VN hãy chối bỏ nền độc tài hoang dã núp danh cộng sản. Ta hãy chọn lấy lá cờ của mình và đừng quá chậm trưởng thành.

Advertisements