Nguyễn Tiến Dân

16-10-2014

Bài mở đầu  

QUỶ CỐC TỬ

持枢     TRÌ KHU

持Trì (cầm,nắm) – 枢Khu (trục, bản lề của cánh cửa). Trì khu, tức là phải tìm cho ra và nắm cho chắc điểm mấu chốt, điểm quan trọng nhất của sự vật, sự việc. Dựa vào đó, mà xử lý công việc. Công việc, sẽ  được giải quyết rất nhẹ nhàng. Giống như, mở 1 cánh cửa nặng, bằng cách đẩy nó quay quanh bản lề. Nói rộng ra, Quỷ Cốc Tử cho rằng: Tìm và Hiểu cho bằng được, quy luật của Tự nhiênThuận theo nó – sẽ tồn tại và phát triển bền vững. Tìm và Hiểu cho bằng được, quy luật của xã hội. Đi ngược với nó – chắc chắn, sẽ bị diệt vong. Nguyên tắc này, đúng với từng người, khi họ học phép dưỡng sinh. Đúng với từng doanh nghiệp, khi họ sản xuất và kinh doanh. Đúng với từng giáo phái, khi truyền Đạo cho tín đồ. Đúng với từng thể chế chính trị, khi Trị nước – An dân.

持枢谓春生夏长,秋收冬藏 . Trì  khu, vị Xuân sinh – Hạ trưởng – Thu thu – Đông tàng .

Mùa Xuân, tiết trời mát mẻ, không khí ẩm thấp. Cây cối, nhờ thế mà vươn lên mơn mởn. Động vật chui ra khỏi hang, để đi tìm mồi. No ăn – rửng mỡ, chúng đi kiếm bạn tình. Vì thế, nói: “Xuân là mùa thuận tiện cho sự sinh sản”.

Mùa Hạ, trời nắng chói chang, thời tiết nóng nực. Cây cối vươn cành, tiếp thu ánh sáng mặt trời. Chất dinh dưỡng, được chuyển hóa, để nuôi cành lá xum xuê – nuôi quả ngọt lớn dần. Bào thai trong bụng động vật, cũng được nuôi dưỡng, để dần thành hình hài. Vì thế, nói : “Hạ là mùa của sự trưởng thành”.

Mùa Thu, trời trong xanh, gió mát. Cây – Quả đã chin nục. Người nông dân, đi gặt hái thành quả của mình. Thiên nhiên, chào đón những sinh linh mới ra đời. Vì thế, nói: “Thu là mùa của sự thu hoạch”.

Mùa Đông, cây trút lá, trơ những cành khẳng khiu đứng giữa trời. Chúng, hầu như không phát triển. Động vật, chui vào hang, để đi ngủ đông. Các loại hạt giống, mà người nông dân gieo, cũng im lìm, nằm dưới lớp tuyết dày. Vì thế, nói: “Đông là mùa của sự nghỉ ngơi – tàng trữ”.

天之正也,不可干而逆之. 逆之者,虽成必败. Thiên chi chính dã, bất khả can nhi nghịch chiNghịch chi giả, tuy thành tất bại.

Tứ quý luân phiên, bốn mùa thay đổi. Đó là, 1 trong những quy luật vận hành của Tự nhiên. Tự nhiên, bao giờ cũng được phát triển 1 cách có tuần tự. Con người, không thể tự tiện can thiệp. Cố tình can thiệp: Thành công, nếu có, chỉ là nhất thời. Chung cuộc, chắc chắn sẽ nhận được bại vong.

故人君亦有天枢,生养成藏. Cố nhân quân, diệc hữu thiên khu: Sinh – Dưỡng – Thành – Tàng .

Từ người Dân, cho đến bậc Đế vương. Từ hội nhóm, đảng phái, cho đến Quốc gia. Không ai thoát khỏi được vòng luân hồi của Tự nhiên: Xuất sinh – Dưỡng dục – Trưởng thành – Tàn lụi.

Con người ta, phải trải qua quá trình thai nghén trong bụng mẹ. Đủ ngày – đủ tháng, mới được sinh ra đời. Những đứa trẻ sinh thiếu tháng, chúng thường không được khỏe. Nuôi dưỡng chúng, rất vất vả và tốn kém. Nhiều người mê tín, họ chọn mổ đẻ vào những ngày – giờ đã định. Hy vọng, với những lá số Tử vi đã được chọn trước đó, sau này, con mình dễ trở thành ông nọ – bà kia. Có lẽ, họ không biết: Kể cả những thầy Tử vi cao tay nhất, không ai có thể lên và nói chính xác, về lá số của các cháu bé đó.

Chủ nghĩa Mác cho rằng: Xã hội loài người, phải lần lượt vận động qua các hình thái, Nguyên thủy – Nô lệ – Phong kiến – Tư bản – Cộng sản. Và, “cách mạng vô sản”, chỉ có thể thành công, khi nó xảy ra đồng thời, trên phạm vi toàn Thế giới.

Ông Lê nin, “Vận dụng sáng tạo” cái chủ thuyết này. Ông ta, làm “cách mạng vô sản” ở phạm vi 1 nước Nga. Khi đó, nền tảng công nghiệp của chủ nghĩa Tư bản,  còn chưa được phát triển đầy đủ. Cuộc cách mạng ấy, “đẻ non – chín ép”, mà vẫn thành hình hài – vẫn không bị chết yểu. Thậm chí, có lúc còn mạnh đến mức: Có thể tranh bá với Thiên hạ. Những người CS, họ phục ông Lê nin lắm. Họ, tôn ông ta là Thánh. Đâu hay rằng: để giữ được như thế, Liên xô đã phải trả giá, bằng bao nhiêu thời gian – bằng bao nhiêu tiền của – bằng bao nhiêu sinh mạng. Cuối cùng, “mèo vẫn hoàn mèo”. Liên xô vẫn phải tan rã. Một kết cục, thật là bi thảm.

Ông Lê nin đã “giỏi”, nhưng có người, còn trăm ngàn lần giỏi hơn. Đó là Hồ Chí Minh. Hồ Chí Minh, đã “vận dụng” chủ nghĩa Mác, 1 cách có tính chất “Đột – phá”. Hồ Chí Minh và đảng của ông, liều lĩnh đến mức: Cho tiến hành cách mạng vô sản, ở 1 nước Phong kiến lạc hậu. Phương thức sản xuất thì vừa nhỏ, vừa manh mún. Nền tảng công nghiệp, hầu như không có gì. Giai cấp công nhân (theo đúng nghĩa), còn chưa được hình thành. Ấy thế mà, ông cùng với toàn đảng của ông, vẫn cố nuôi hy vọng, có thể bỏ qua giai đoạn phát triển Tư bản. Để “Tiến nhanh – Tiến mạnh – Tiến vững chắc lên Chủ nghĩa xã hội”. Một ảo tưởng vĩ đại. Để đến bây giờ, đảng CS Việt nam, phải âm thầm trở lại điểm xuất phát: Bắt đầu, xây dựng lại, nền kinh tế thị trường của chủ nghĩa Tư bản. Tuy vậy, những người CS Việt nam, vẫn không nhận và không chịu trách nhiệm, cho hàng loạt, những sai lầm của họ. Đất nước Việt nam, đâu có may mắn, để được hưởng sự vô can đó. Cả dân tộc Việt, đang phải trả giá, cho cái ảo tưởng vĩ đại của đảng CS Việt nam.

亦复,不可干而逆之.逆之, 虽盛必衰. Diệc phục, bất khả can nhi nghịch chi.Nghịch chi, tuy thịnh tất suy.

Những quy luật của xã hội, phải luôn được tôn trọng. Không được làm trái. Làm trái với quy luật của xã hội, tạm thời, có thế hưng thịnh. Nhưng , chung cuộc, chắc chắn sẽ bị suy vong.

此天道人君之大纲也. Thử Thiên đạo, Nhân quân chi đại cương dã.

Đó là quy luật của Tự nhiên, là Cương lĩnh căn bản của Quân chủ khi thống trị Quốc gia.

Lời bàn:

1-Hiểu được Trì khu, mỗi cá nhân, sẽ luyện được phép dưỡng sinh. Luyện được phép  dưỡng sinh, con người ta sẽ khỏe mạnh và trường thọ.

-Hãy sống hòa hợp với Thiên nhiên. Cơ thể của bạn, phải được tiếp xúc với bầu không khí ẩm thấp của mùa Xuân . Đừng vì cái nắng cháy da của mùa Hè, mà suốt ngày ngồi trong phòng lạnh. Hãy đến công viên, để tận hưởng thời tiết mát mẻ, dễ chịu của mùa Thu. Khi Đông về, hãy co ro đôi chút. Làm được như thế, cơ thể bạn sẽ dẻo dai và săn chắc. Thỏi thép kia, sở dĩ cứng rắn, bởi nó được nung trong lửa đỏ và tôi trong nước lạnh. Đừng nên ăn quá nhiều. Khiến dạ dày, chẳng còn có lúc được nghỉ ngơi. Đừng bắt trẻ con, học đến mức mụ mị. Hãy dành thời gian, để chúng chơi đùa và chiêm nghiệm những điều đã học. Đừng nên lạm dụng chất kích thích. Kháng sinh, chỉ dùng trong những trường hợp hi hữu.

-Có 1 định nghĩa vui: “Con người ta, chỉ hạnh phúc, khi mọi cái lỗ trên người, đều thông”. Hãy nói về 1 cái lỗ, rất ít được chú ý, lỗ chân lông. Nhiệm vụ chính của nó, là tống cặn bã dưới da ra ngoài. Về già, cơ thể ta yếu đi. Lỗ chân lông sẽ nở to ra, để giúp cho sự bài tiết tốt hơn. Nhiều người, muốn chống lại quy luật ấy. Họ săn lùng các loại thuốc, có thể làm “se khít lỗ chân lông”. Hy vọng, các loại thuốc ấy, sẽ giúp họ, lấy lại vẻ mịn màng của tuổi trẻ. Đâu hay, vẻ đẹp ấy, nếu có, cũng chỉ được nhất thời. Nhưng, mồ hôi không được toát ra, “bí hạ” nó sẽ “phá thượng”. Nay mai, viêm da và mặt mũi thì sần sùi như quả cam sành. Đó là điều, chẳng cần phải bàn cãi.

2-Những doanh nhân thành đạt, bao giờ họ cũng làm những việc, mà mình có thể mạnh. Không bao giờ, làm việc trong lĩnh vực, mà mình chẳng hiểu gì. Bao giờ, họ cũng sản xuất và bán ra những thứ, mà thiên hạ cần. Không cố tình sản xuất và bán ra, những thứ mà chỉ riêng mình thích. Khi máy ảnh kĩ thuật số ra đời, không ai dại gì, tiếp tục sản xuất film và máy ảnh dùng film. Dây chuyền sản xuất ấy, dù đắt tiền đến đâu, cũng phải bị phế bỏ. Không được luyến tiếc.

Cọp chết, để lại da – Người ta chết, để lại tiếng”. Con người ta, già rồi là phải chết. Chết rồi, thương mấy cũng phải đem chôn. Cái mà, người đã khuất, có thể để lại cho hậu thế, đó chính là sự nghiệp.

Đức Thánh Trần, dặn gia nhân: “Sau khi ta chết, hãy đem xác đi thiêu. Tro cốt, cho vào lọ sành. Chôn trong vườn, rồi phủ đất và trồng cây lên trên”. Đơn giản, chỉ có vậy. Nhưng, danh tiếng và sự nghiệp lẫy lừng của Đức Thánh, đâu có thể vì thế, mà nhanh chóng mai một theo thời gian.

Quang Trung Hoàng đế, sau khi chết, được con cái và các vị đại thần tôn vinh. Được cúng lễ linh đình. Được xây lăng to – mả lớn. Nhưng, ích gì. Sau khi chết, thân xác vẫn bị quan quân nhà Nguyễn, quật lên để làm nhục.

Ở nhiều nước, người ta chỉ trưng bày (bêu) xác của người đã khuất, trong trường hợp cần hạ nhục họ. Đổng Trác, bị người đời căm ghét. Khi chết, xác bị bêu trên phố, cho Thiên hạ tới phỉ nhổ. Cũng vì chưa chôn, nên binh lính mới có thể mạo phạm đến thi thể. Họ, cắm bấc vào rốn Đổng Trác, rồi đốt. Mỡ chảy lênh láng ngoài đường.  Gaddafi, được nhiều người “yêu” quá. Thế nên, sau khi chết, xác bị trưng bày nhiều ngày, ở lò mổ súc vật.

Hy vọng sau này, ông Lê nin, ông Mao… không bị đối xử như thế.

Sự nghiệp mà không có, dẫu cố tình, có để lại cái xác khô ở trên đời, phỏng có ích gì. Chỉ rác tai, để nghe Thiên hạ đàm tiếu.

Đạo đức – Tư cách chẳng ra gì, dẫu có được đem tạc bia đá – đúc tượng đồng và lập đền, để thờ cúng ở khắp mọi nơi, phỏng có ích gì. Cuối cùng, tránh sao cho khỏi, bị quần chúng tròng dây vào cổ, mà kéo sập xuống.

3-Trái đất này, có rất nhiều tôn giáo, như Phật giáo, Thiên Chúa giáo, Hòa hảo, Tin lành…Tuy có nhiều nét khác nhau, về hình thức, về tổ chức, về nghi lễ thờ phụng…Nhưng, hết thảy, đều có 1 mẫu số chung. Đó là, các tôn giáo ấy, luôn dạy chúng sinh, làm điều Thiện – sống Ngay thẳng. Nhẫn nhịn và Thương yêu đồng loại. Nó hợp với tâm tư, nguyện vọng và tình cảm của cả loài người. Vì vậy, nó được nhiều tín đồ tự nguyện theo . Nó có gốc rễ bền vững. Nên nó sẽ trường tồn.

Ngược lại. Ý thức hệ CS, căn bản dựa trên 2 trụ cột: Bạo lực và dối trá.

-Một trong những nguyên tắc cơ bản của học thuyết CS, đó là đấu tranh giai cấp. Muốn có chính quyền ư? “Súng (sẽ) đẻ ra chính quyền”. Cần gì phải rèn tài năng và tu đức độ: Để được dân bầu – Để được nắm chính quyền, 1 cách đàng hoàng và tử tế. Muốn có của cải ư? Cần gì phải học hành – phải siêng năng – phải tiết kiệm. Hãy đi ăn cướp của nhà giàu. Nếu có bị họ đánh chết, âu cũng chỉ là 1 cách, để giải thoát. Đó là, nguyên ý của câu: “Trong cuộc đấu tranh (giai cấpnày, giai cấp vô sản: Nếu được, thì được tất cả – Nếu mất, họ chỉ mất đi xích xiềng nô lệ”. Để được việc, họ sẵn sàng, xử tử cả những ân nhân của mình. Những người, đã từng nuôi nấng – cưu mang họ, trong lúc còn trứng – nước. Để thâu tóm quyền lực, họ chẳng  ngần ngại, dùng những thủ đoạn hèn hạ nhất, để thanh trừng, ngay cả đồng đội của mình. Họ bắt: Con phải tố cha – Vợ phải chửi chồng. Phá nát nền tảng đạo đức – gia đình. Để thâu tóm nhà máy – ruộng đất, họ xá gì chuyện bất hiếu: Lừa gạt, cả những giai cấp, đã sinh ra mình. Đâu rồi, lời hứa: “Nhà máy về tay thợ thuyền – Ruộng đất về tay dân cày”. Mượn nhà của ân nhân, thích thì chiếm đoạt luôn (trường hợp gia đình cụ Trịnh Văn Bô). Mượn đất của Tôn giáo, rồi thẳng tay cướp lấy (trường hợp Nhà Chung và giáo xứ Thái Hà). Mượn tiền của Dân, rồi lì lợm tìm mọi cách để chiếm đoạt. Người ta đi đòi, thì vu oan – giáng họa, để làm hại người ta.

-Trong các nhà trường CS, từ bé đến lớn, các cháu học sinh, được dạy 1 mớ kiến thức hổ lốn, cộng với thói ăn gian – nói dối. Học “Cuội” và thi cử không trung thực. Cho nên, bằng cấp của Việt nam, đâu có được Quốc tế thừa nhận. Học vị Tiến sĩ, khó là thế. Nhưng, cán bộ CS, ai cũng có.

Những người CS, nói mà không hề biết xấu hổ, rằng: “Việt nam, là nước theo chế  độ Dân chủ”. Rằng: “Dân chủ ở Việt nam, cao hơn gấp vạn lần so với dân chủ tư sản”. Họ, cũng leo lẻo nói rẳng: “Đi lên CNXH, là khát vọng của Nhân dân” và “Nhân dân Việt nam, không có nhu cầu đa đảng”. Nhưng, họ không bao giờ, dám làm 1 cuộc Trương cầu Dân ý về việc này. Bởi làm thế, họ sẽ bị lòi đuôi.

Lừa bịp Nhân dân đã quen. Đến Thủ tướng của họ, họ cũng không tha: “Tỉnh nào tôi đi làm việc, (cũng) đều (báo cáo, GDP tăng) từ 9 đến 14%,trong khi cả nước, (GDP cũng) chỉ (tăng có) 5,8%” (Những chữ in đậm, là nguyên văn lời ông Nguyễn Tấn Dũng).

Trừ Giáo sư Ngô Bảo Châu, còn ai cũng hiểu, 1 mệnh đề thật là đơn giản: “Toán học, không thể có chỗ đứng, trong 1 đất nước, mà ở đó, Tổng của những con số dương, là 1 số âm”.

Chủ thuyết CS, đầy rẫy những chuyện phi Luân thường – Đạo lý. Đâu có hợp lòng Dân. Nó trường tồn sao được.

4-Những người, làm nghề vận tải hỗn hợp sông – biển, bao giờ họ cũng phải tính toán con nước. Sao cho, khi thủy triều lên, họ sẽ ngược dòng – khi triều xuống, họ sẽ xuôi dòng. Hiệu quả kinh tế, sẽ rất lớn.

-Chính quyền, nếu ví như 1 con thuyền – thì Ý chí của Nhân dân giống như 1 dòng nước chảy xiết. Thuận lòng Dân, không tốn mấy sức lực, con thuyền cũng mau chóng về đến đích. Đối nghịch với Nhân dân, khác nào con thuyền, ngược dòng trong bão tố. Đợi đến khi: “Lật thuyền, mới biết sức Dân như nước”, thì mọi chuyện, đã trở nên quá muộn mằn.

Sau Đệ nhị Thế chiến, Nga xô chiếm được hàng loạt các nước ở Đông Âu. Họ dùng lưỡi lê và xe tăng, áp đặt cho Dân chúng ở đó, những Nhà nước Cộng sản. Những Nhà nước đó, không hợp với tâm nguyện của Nhân dân sở tại. Cuối cùng, nhà tù cộng với sự đàn áp, kìm kẹp hết sức dã man, cũng phải chịu thua ý chí của Nhân dân. Trước khí thế của quần chúng, Những nhà nước CS ở đó, đã sụp đổ tan tành.

-Đảng CS chỉ biết đến mình. Quyền lợi của đất nước, họ vơ hết vào lòng. Chính quyền, họ độc chiếm. Nhưng nghĩa vụ và trách nhiệm, chẳng thấy họ nhận bao giờ. Quy luật “Âm – Dương hòa hợp”, không được tôn trọng. Khiến xã hội đảo điên – thiên hạ hỗn loạn.

-“Chọn lọc Tự nhiên”. Đó là, một trong những quy luật phát triển của sinh giới.

Những người CS, họ không tôn trọng quy luật này. Thể chế của họ, được xây dựng trên cơ sở độc tài. Họ chủ trương: Triệt hạ đối lập, để không phải cạnh tranh.

Cán bộ của họ: Không phải, được chọn lọc ra, từ những người có tài. Không phải, được Nhân dân chọn lọc ra, từ những cuộc bầu cử Tự do và Bình đẳng. Xã hội, được điều hành, bởi những cán bộ là “Con ông cháu cha” – bởi những kẻ được “cơ cấu”, do có nhiều tiền và nhắm mắt tuân theo lệnh cấp trên, “bất cần biết đúng sai”. Những loại dốt nát – mù quáng đó: Nói gì sai đấy – Làm đâu hỏng đó. Bởi thế, chính thể của họ, không thể bám rễ được vào cuộc sống. Dĩ nhiên, nó không có sức sống. Chính thể ấy, đã già nua, lại đầy bệnh hoạn. Đứng vững sao được.

-Trên thế gian này, thông thường: Nhà nước, quản lý xã hội phải bằngLuật pháp. Những người CS, họ làm ngược lại.

Trong 1 phiên điều trần trước Quốc hội, một vị Chánh án Tòa án Nhân dân tối cao, ngang nhiên phát biểu: “Ơ nước ta xử đúng cũng được, xử sai cũng được, xử hòa cũng được, xử thắng cũng được, xử thua cũng được. (nguồn: “Tính nghiêm minh của Pháp luật”).  Đó là, lời thú nhận công khai, giữa thanh thiên – bạch nhật, rằng: “Những người Cộng sản, đang quản lý xã hội trên cơ sở Luật rừng”. Và dưới chế độ CS, không còn có khái niệm, gọi là Công lý và Đạo lý.

Sơ qua như thế, để thấy: Những người CS, họ đang đi ngược với những quy luật của Tự nhiên – của Xã hội. Bởi thế, dẫu tạm thời họ còn đang tồn tại, trong một thực lực, có vẻ rất mạnh. Nhưng , 太强必折 . Tháicường – tất chiết . Cứng quá, chỉ tổ dễ gãy. Ăn thua gì. Tương lai, họ sẽ đi theo vết xe đổ của Nga xô và các nước CS Đông Âu. Đó là 1 điều chắc chắn. Vấn đề còn lại, chỉ là nhanh hay chậm mà thôi.

Nguyễn Tiến Dân

Địa chỉ : 208 phố Định Công Thượng – quận Hoàng mai – Hà nội .

Điện thoại : 0168-50-56-430.

Advertisements