Chủ nghĩa cộng sản ở Việt nam – Những bất cập và sự sụp đổ tất yếu của nó – Bài 12: Thiểu chúng

Nguyễn Tiến Dân

4-10-2015

 THIỂU CHÚNG

Song phương, đương lúc “tương trì – đối lũy” (lính, nằm trong công sự – đạn, đã lên nòng – súng, chĩa thẳng vào nhau). Được – Thua, có rất nhiều thứ, để đem ra so sánh. Tương quan lực lượng, chỉ là, 1 trong những yếu tố đó.

Mạnh được – Yếu thua”, vốn là lẽ thường tình. Chỉ, những người dũng cảm, mới dám “lấy yếu chống mạnh” – “lấy ít địch nhiều”. Trên đẳng cấp ấy, là những người tuyệt giỏi. Không chỉ, dám làm cái việc “châu chấu đá xe”. Mà, chung cuộc, họ còn làm cho, “cả cỗ xe nghiêng”.

Xét theo lẽ đó, Dân tộc Việt, hết sức dũng cảm và tài giỏi. Ba lần, đánh bại Nguyên Mông – Mười năm, kháng chiến chống quân Minh – Quét sạch 20 vạn quân Thanh, chỉ trong có 1 tuần. Đó, là những ví dụ tiêu biểu.

Tiền nhân thắng, không phải, vì họ nóng mắt – đánh bừa. Họ, quyết chiến và, họ biết cách đánh, để giành thắng lợi. Cách ấy là:

以弱制强,或攻人之不备。 Dĩ nhược chế cường, hoặc công nhân chi bất bị

以寡敌众,常设伏以出奇。Dĩ quả địch chúng, thường thiết phục dĩ xuất kì.

(Bình Ngô Đại cáo)

Tạm dịch: Lấy yếu chống mạnh, phải đánh vào nơi, kẻ kia không phòng bị.

Lấy ít địch nhiều, thường phải dùng phục binh, để xuất kỳ trận.

Đó, cũng là, tư tưởng chính thống của Khương Tử Nha.

 

少众    

武王问太公曰:吾欲以少击众,以弱击强,为之奈何? Võ vương vấn Thái công viết: Ngô dục dĩ thiểu kích chúng, dĩ nhược kích cường, vi chi nại hà?

Võ vương hỏi Thái công: Ta, muốn lấy ít, địch nhiều. Muốn lấy yếu, chống mạnh. Phải làm như thế nào?

太公曰:以少击众者,必以日之暮,伏于深草,要之隘路. Thái công viết: Dĩ thiểu kích chúng giả, tất dĩ nhật chi mộ, phục vu thâm thảo, yếu chi ải lộ.

Thái công trả lời: Muốn lấy ít, địch nhiều, tất phải:

Đánh địch, khi trời tối. Trong đêm tối, địch không nhìn rõ địa hình – địa vật. Dẫn đến, khả năng cơ động kém. Khó quan sát mục tiêu, nên hiệu suất chiến đấu, không cao. Không có chỉ huy giỏi, chúng sẽ khó khăn, trong việc phối hợp tác chiến. Quân đông, cũng chẳng ích gì. Có khi, còn thêm rối.

Trong chiến dịch Linebacker II (12 ngày đêm, dùng B-52, tập kích Hà nội), người Mỹ không những chọn cách đánh đêm – mà họ còn dùng, kính thưa các loại nhiễu. Cả tiêu cực, lẫn tích cực. Tất cả, chỉ nhằm mục đích: Bịt mắt, hệ thống Phòng không Hà nội. “Bắt được B-52 trên màn hình rađa, cực khó. Bắt được nó rồi, bắn quả nào, trúng quả ấy”. Trung tướng Nguyễn Văn Phiệt, đã từng, thú nhận như thế. Ông, không hề ngoa ngôn. Ngày 21/12, ông và đồng đội.chỉ trong vòng 2 phút với hai quả tên lửa, đã liên tiếp, bắn rơi hai chiếc B-52. Trong đó, có 1 chiếc, rơi tại chỗ.

Xem ra, các tướng lĩnh Hoa kỳ: Binh thư, thuộc lòng – Vận dụng, nhuần nhuyễn. Đen cho họ, gặp phải 1 đối thủ: Vừa lỳ lợm – vừa điệu nghệ. Chỉ bắn mò thôi, họ cũng xơi tái của chú Sam, vài chục con Bê (B-52).

Bay ban ngày, từng tốp B-52, sẽ dễ dàng, bị phát hiện từ rất xa, bằng những khí tài quang học. Kèm theo đó, khó gì, mà không xác định được, tọa độ chính xác của chúng. Những dữ liệu này, sẽ bổ trợ, cho hệ thống Radar ngắm bắn của Bắc Việt. Khi ấy, đàn Bê, mà chú Sam, cất công nuôi dưỡng trong bao năm: Chắc gì, còn con nào.

Đánh đêm, còn có ưu điểm: Địch quân mệt mỏi – sĩ khí sa sút.

Tôn Tử, giải thích rõ thêm, trong bộ Binh pháp của ông: 朝气锐,昼气惰,暮气归. 善用兵者,避其锐气,击其惰归. Triêu khí nhuệ, trú khí nọa, mộ khí qui. Thiện dụng binh giả, tị kì nhuệ khí, kích kì nọa qui.

Tạm dịch: Sáng sớm ra, con người ta hưng phấn. Đến trưa, sĩ khí giảm dần. Tối khuya, mắt nhắm – mắt mở. Sĩ khí, đi theo giấc ngủ. Tướng giỏi, phải biết, tránh nhuệ khí ban đầu của giặc. Đánh chúng, phải chọn lúc, sĩ khí của chúng chùng xuống.

Mai phục, nơi cây cối um tùm. Phục kích – ém quân sát nách địch. Rồi, lấy yếu tố bí mật – bất ngờ để đánh. Khiến, chúng kinh hoàng – trở tay không kịp. Chỉ có ta đánh chúng, còn chúng, chẳng kịp đánh ta. Làm gì, mà chúng chẳng chết.

Mai phục, để tạo ra “Thế hiểm – Tiết đoản”. Đó là cách, mà quân dân Đại Việt hay dùng. Và, giành được nhiều chiến thắng vang dội. Trận Bạch Đằng ; Trận Rạch Gầm – Xoài Mút, là những trận phục kích kinh điển.

Chẹn địch, nơi ải hiểm. Nơi ấy, một người phòng thủ, dễ địch muôn người.

Ải Chi lăng của Việt nam, quá hiểm trở. Nó, được nghĩa quân Lam sơn, chọn làm địa điểm phục binh. Nhằm, tiêu diệt viện binh của quân Minh. Họ, dụ Liễu Thăng vào. Và, chém chết y, tại trận.

Quân Trung quốc, vô cùng sợ hãi, khi đi qua địa danh này. Chính chúng, đã đặt cho nó, cái tên “Quỷ môn quan”. Ngụ ý, đi qua cái cửa quan này, là đã về đến cõi chết.

以弱击强者,必得大国之与. Dĩ nhược kích cường giả, tất đắc đại quốc chi dữ,

Muốn lấy yếu, chống mạnh: Trước tiên, phải có, Đại quốc chống lưng.

Các nuớc nhỏ, muốn chống lại, sự áp bức – hà hiếp của nước lớn này: bắt buộc, họ phải liên kết được, với các nước lớn khác. Các nước Châu Âu, đa số chọn NATO. Để, chống lại, sự bành trướng của Nga. Các nước Châu Á, dù to hay nhỏ – dù mạnh hay yếu, đa số chọn Hoa kỳ. Để, chống lại, sự hung hăng của Trung cộng. Rất ít nước, chọn kẻ chống lưng, là Liên bang Nga và Trung quốc. Ngoại trừ, Việt nam. Bởi, họ chẳng còn, sự lựa chọn nào khác. Ngoài ra, ban lãnh đạo Việt nam, chỉ gồm những kẻ: ương ngạnh – bảo thủ – khôn vặt – thích đu dây và chẳng đáng tin. Vì thế, rất khó thuyết phục, để được những nước lớn chống lưng.

Xưa, đánh Pháp – đánh Mỹ, còn dựa vào súng đạn của Nga xô và Trung cộng. Đánh Trung cộng năm 1979, còn có Nga xô, đứng sau lưng. Bây giờ, “tứ cố – vô thân”. Súng đạn – xe pháo – tàu bay – tàu bò, tiền đâu mà mua. Trung cộng mà đánh, chết chắc.

Khơ me đỏ, nhỏ và yếu. Nhưng, họ vẫn dám, đánh nhau với người Việt nam. Bởi, sau lưng họ, còn có ông thầy Trung quốc. Trung cộng, cung cấp cho họ: Vũ khí – Lương thực – Vật tư… Để, họ làm cuộc “chiến tranh ủy nhiệm”: đánh Việt nam, cho Trung cộng.

Nay, Trung cộng, dùng những thủ đoạn ngoại giao, hết sức xảo quyệt. Họ, mớm vào mồm Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh và, cả cái ban lãnh đạo CS Việt nam, “Chính sách ba không”. Qua đó, người Việt nam, đã tự trói chân – trói tay mình, trước dã tâm của Trung cộng. Việt nam, đã hoàn toàn, bị cô lập. Không có Đại quốc chống lưng: Việt nam, vô phương chống cự, trước “ông bạn vàng” khổng lồ Trung cộng. Họ, đã “gửi trứng cho ác”. Còn, Nhân dân Việt nam, phải gánh chịu hậu quả.

Đảng CS Việt nam, trước – sau như một, “kiên trì giữ gìn môi trường hòa bình và ổn định”. Để, những người lãnh đạo, yên ổn mà hưởng lạc, trên đầu – trên cổ Nhân dân. Họ, mặc kệ cho lũ giặc, ung dung gặm nhấm dần từng đảo, từng đảo một của Tổ quốc. Cuối cùng, chắc chắn là, chúng sẽ ngoạm, cả Biển Đông.

Đó, nào đã phải, là thảm họa. Kịch bản xấu xa nhất: Trung cộng, sẽ nuốt chửng, cái mảnh đất hình chữ S của chúng ta. Và, biến Việt nam, thành 1 bang của nó.

邻国之助. Lân quốc chi trợ.

Phải vận động được, các nước láng giềng, đồng tình và giúp đỡ.

Trong cuộc chiến tranh Việt nam, những người CS, phải đổ quân và hàng tiếp tế, từ Bắc vào Nam. Họ buộc phải, đi qua hành lang, ở Lào. Đồng thời, để đảm bảo an toàn, họ phải lập các căn cứ hậu cần, trên đất nước Căm pu chia, thanh bình – tươi đẹp. Cho nên, họ đã dỗ ngon – dỗ ngọt, chính phủ của 2 nước này, tham chiến. Vì việc đó, chiến tranh, đã lan ra, khắp bán đảo Đông dương. Kết thúc cuộc chiến, những người CS, giành được chính quyền. Những Chính phủ, hợp hiến – hợp pháp, ở 2 nước kia, vì nghe theo lời xui dại: Tất cả, đều bị lật đổ.

武王曰:我无深草,又无隘路,敌人已至,不适日暮. Võ vương viết: Ngã vô thâm thảo, hựu vô ải lộ, đich nhân dĩ chí, bất thích nhật mộ.

Võ vương hỏi tiếp: Địch, nó không ngốc. Nơi chúng đến, đất trống – đồi núi trọc. Không hề, có cỏ cây um tùm. Đường đi – lối lại, đều bằng phẳng. Không hề, có ải hiểm. Chúng dẫn xác đến, khi trời còn sáng. Không hề, có bóng đêm bủa quanh.

我无大国之与,又无邻国之助,为之奈何? Ngã vô đại quốc chi dữ, hựu  vô lân quốc chi trợ, vi chi nại hà?

Ngày thường, ta chuyên giở giọng, “chó đéo vào đây”. Khiến cho: Nước lớn, họ khinh ghét ta – Lân bang, họ xa lánh ta. Vậy, phải làm như thế nào?

太公曰:妄张诈诱,以荧惑其将,迂其道,令过深草. Thái công viết: Vọng trướng trá dụ, dĩ huỳnh hoặc kì tướng, vu kì đạo, lệnh quá thâm thảo.

Thái công trả lời: Phải chủ động, tạo thế. Cụ thể, hãy hư trương thanh thế. Dùng thủ đoạn dối trá, mà dẫn dụ địch quân. Lấy đó, để mê hoặc tướng địch. Đánh trước – luồn sau, dẫn địch đi đến nơi, có rừng sâu – cỏ rậm. Nơi đó, quân ta, đang phục kích. Và, chuẩn bị sẵn, giấy thông hành. Để, cấp cho chúng, đi về nơi Địa phủ.

Xưa, để tấn công Tân dã: Tào Tháo, cấp cho Hạ hầu Đôn, mười vạn tinh binh. Phía phòng thủ, Khổng minh, có tận mấy nghìn quân sĩ. Trong đó, quá nửa, là linh mới. Quan – Trương, nhị tướng: Mỗi người, được ông cấp cho một nghìn quân. Không phải, để “lùa dê vào miệng cọp”. Tức là, đối đầu trực diện với Hạ Hầu Đôn. Hai tướng, lĩnh mệnh: Tập kích và đốt lương thảo của địch. Để, tạo hỗn loạn, cho quân Tào. Riêng Triệu Vân, được cử ra khiêu chiến. Vân, vừa đánh – vừa chạy, khiến Hạ Hầu Đôn, còn chút nghi ngờ. Đuổi 1 lúc, Đôn nghe thấy, tiếng pháo lệnh. Đồng thời, thấy Lưu Bị, dẫn 1 toán quân “mai phục”, vừa ít – vừa xộc xệch, xông ra tấn công. Đôn cả cười, hết nghi. Rồi thúc quân, toàn lực xông lên đánh giết. Lưu Bị và Triệu Vân, đấu không lại. Họ, bỏ chạy… vào cái bẫy, mà Khổng Minh, đã giương lên. Khi, đội hình tấn công của Hạ Hầu Đôn, đã lọt vào trận địa phục kích: Khổng Minh… nổi lửa, nướng chín quân Tào. Tào quân, đại bại. Xác, chất đầy đồng – Máu, chảy thành sông.

Có lẽ, nghĩa quân Lam Sơn của Lê Lợi, cũng dùng cách này, để chém chết, viên tướng kiêu dũng Liễu Thăng của giặc Minh.

远其路,令会日暮. Viễn kì lộ, lệnh hội nhật mộ.

Tạo trở ngại, bắt chúng, phải đi đường xa. Khi, chúng đến nơi hội chiến, trời đã bắt đầu, nhá nhem tối.

Thế kỷ 4 TCN, Tôn Tẫn dùng kế “vây Ngụy cứu Hàn”, để đánh Bàng Quyên. Trên đường đi, ông cố tình giảm bếp, để lừa Bàng Quyên. Bàng Quyên, mất cảnh giác. Cứ thế, đuổi Tôn Tẫn, đến Mã Lăng. Lúc này, Mặt Trời đã khuất sau núi. Gặp 1 cái cây, ngáng ngang đường. Trên đó, có viết mấy chữ. Đốt đuốc lên, vừa đọc được dòng chữ: “Bàng Quyên, sẽ chết dưới cái cây này”. Cũng là lúc, hàng vạn cây nỏ, bắn tíu tít vào đó. Bàng Quyên, chết. Quân của nước Ngụy, tử vong, nhiều không kể xiết

前行未渡水,后行未及舍. Tiền hành vị độ thủy, hậu hành vị cập xá.

Tiền quân của địch, chưa hoàn thành, việc vượt sông. Để, đánh chiếm đầu cầu. Hậu quân của chúng, chưa kịp, đến nơi cắm trại. Đó là lúc, sĩ khí của chúng, chẳng còn. Chúng, mệt mỏi – đói ăn – khát uống. Loại sức cùng – lực kiệt này, ai đánh mà chẳng được.

Trận Xích Bích, Tào Tháo, bị liên quân Ngô – Thục đả bại. Ông ta, dẫn tàn quân, ôm đầu máu tháo chạy. Đến bất cứ nơi nào, định nghỉ lại, y như rằng: Khổng Minh đã bày trận sẵn, để tiêu diệt. Chạy đến Hoa Dung lộ, người – ngựa, mệt đứt hơi. Chính lúc, gặp ngay Vân Trường. Thoát thân được, là nhờ: Tào Tháo, đánh đúng yếu điểm “quân tử Tàu” của Quan Vũ.

发我伏兵,疾击其左右,Phát ngã phục binh, tật kích kì tả hữu.

Phục binh của ta, dốc toàn lực công kích. Mãnh liệt – chớp nhoáng, đánh địch cùng lúc. Vào cả cánh phải, lẫn cánh trái của chúng.

车骑扰乱其前后,敌人虽众,其将可走. Xa kị nhiễu loạn kì tiền hậu, địch nhân tuy chúng, kì tương khả tẩu.

Chiến xa và kị binh của ta, làm nhiễu loạn và chia cắt đội hình địch. Khiến tiền – hậu của chúng, không ứng cứu được cho nhau. Kẻ kia, dẫu quân đông – trang bị tôt: Chúng, cũng chỉ còn, có mỗi 1 cách. Đó là, tháo chạy.

事大国之君,下邻国之士. 厚其币,卑其辞. Sự đại quốc chi quân, hạ lân quốc chi sĩHậu kì tệ, ti kì từ

Muốn nắm và sử dụng được chiến pháp này: Hoàn toàn, phải nhờ vào, những thủ đoạn ngoại giao phối hợp. Từ việc, tiếp xúc với vua nước lớn – Cho đến, kết bạn với kẻ sĩ của những nước láng giềng. Đều phải nhớ: Cung kính và khiêm nhường – Bổng lộc tặng họ, nên nặng tay 1 tý.

Xưa, là thế. Nay, cũng vẫn phải thế. Hoa kỳ, muốn làm đồng minh với Việt nam. Họ, chẳng những, không lấy tiền của Việt nam. Trái lại, họ còn mang tiền của nhà mình ra, để giúp đỡ chúng ta. Họ, chìa cả 2 bàn tay ra, để nắm lấy, cánh tay của chúng ta.  Họ, chỉ đòi hỏi chúng ta, món quà “Nhân quyền”. Chẳng phải, cho Nhân dân nước họ. Mà, cho chính Nhân dân nước ta. Trước mắt, vấn đề “nhân quyền”, chỉ gói gọn, trong thứ  “tài nguyên”, mà chúng ta, thiếu cha gì. Đó là, “tù chính trị”. Tiếc gì, mà không thể, tặng không cho họ, từng container. Để, đổi lấy đồng minh. Sau này, nếu thiếu, ta lại bắt tiếp. Đất Việt khốn khổ, nhìn đâu cũng thấy, “các thế lực thù địch và phản động”. Bởi thế, nguồn “tài nguyên” này, có thể nói, là vô tận. Không sợ hết, như dầu mỏ hoặc than đá.

如此则得大国之与,邻国之助矣! Như thử, tắc đắc đại quốc chi dữ, lân quốc chi trợ hĩ!

Làm được như thế, lo gì, không được Nước lớn chống lưng và các Nước láng giềng trợ giúp.

武王曰:善哉!Võ vương viết: Thiện tai!

Võ vương bình rằng: Thế mới là, “Lời vàng – Ý ngọc”.

Lời bàn

1-Nhà kia nghèo rớt, sống ở bìa rừng. Họ, thường bị, lũ thú dữ, bắt trộm lợn, gà – Họ, thường bị, bọn lâm tặc, lấn chiếm ruộng, nương. Căm lắm, mà không làm gì được. Nghe nói, berger là giống chó, giữ nhà rất tốt. Họ, trồng khoai – xúc tép đem bán. Rồi, mua về 1 con. Dáng điệu, oai phong – Giọng sủa, trầm hùng. Thiên hạ, ai cũng ngưỡng mộ. Đẹp mã, nhưng chảnh. Ăn, toàn thịt bò non – Uống, rặt sữa tươi tiệt trùng. Thiếu, là “tâm tư”, nằm dài ra, ăn vạ. Ăn lắm, nó béo rụt cổ – Uống nhiều, nó không ngậm được mõm. Tốn kém là thế, ông chủ, vẫn cắn răng chiều. Hy vọng, “nuôi chó 3 năm”, sẽ có dịpdùng nó 1 giờ”.

Một ngày kia, lũ lâm tặc, tay búa – tay súng, kéo đến tận nhà ông chủ. Chúng ngang nhiên, đóng cọc vào ruộng của ông. Rồi, nhận xằng chủ quyền. Con berger, sợ. Nó, chúi đầu, vào gầm giường. Không dám, thở mạnh. Nó, để mặc ông chủ, đẩy các con của mình ra, làm “cột mốc chủ quyền”. Và, bị lũ lâm tặc kia, đánh cho tơi tả. Tranh chấp, rồi cũng phải tạm lắng. Bà chủ, lôi con berger ra, hạch tội. Nó nhâng nháo trả lời: “Chó, sao có thể, đấu được với súng – đạn. Chó, sao có thể, đấu được với Hổ – Báo. Bà, hãy cho tôi, ăn gan Trời – trứng Trâu. Lượng đổi – Chất đổi. Đời con – đời cháu của tôi, chúng sẽ có mình đồng – da sắt. Lúc đó, nhất định, chúng sẽ giúp bà chủ, đòi lại chủ quyền. Biện chứng, phải là như thế”. Bà chủ, cười nhạt: “Tiên sư cụ nhà mày. Bà đây, không ngu ngốc. Để, tin vào những thứ hoang đường, còn hơn cả chuyện cổ tích của mày. Đối với bà: Nuôi chó, là để giữ nhà. Chó, phải lăn xương – xả thịt, để bảo vệ ông chủ, cùng với những người thân của họ. Hổ, báo đến, không dám đánh nhau. Trộm cướp đến, không dám cắn sủa. Loại chó ấy, chỉ còn cách, cho nó vào nồi. Đó, là phép Biện chứng của bà. Trong tư duy của bà, không có từ: đau đẻ, chờ sáng trăng. Đối với bà, mọi chuyện, phải luôn  ngayNgay bây giờ, bà đã chuẩn bị đủ, giềng – mẻ – mắm tôm và, bà làm thịt mày luôn đây”. Thế là, hết đời đứa vô dụng, lại còn lẻo mép.

2-Trong 1 lần, tiếp xúc với Cử tri. Viên thượng tướng Huỳnh Ngọc Sơn, phát biểu, chẳng chút ngượng mồm: “Không lẽ bây giờ bà con bảo là đánh nhau…. Nhiều lần ta cũng nghĩ tới việc lấy lại nhưng trong lúc này chưa thể lấy lại được. Để đời con đời cháu chúng ta lấy lại. Trung Quốc bây giờ họ củng cố gần như là bất khả xâm phạm rồi”.

Ông thách thức: “Ta như thế này thì bà con thấy ta ăn thua với họ được không? Ai tài giỏi thì thử chỉ huy ra đó coi có thắng không? Đánh được rồi nhưng có giữ được không?”

Đúng là: “Ta như thế này”, thì không thể: “ăn thua đủ với họ được”.

Muốn “ăn thua đủ với họ”, trước tiên, phải “cải tổ lại Bộ Quốc phòng” (Lời của Thiếu tướng Lê Mã Lương, tại Hội thảo: Con đường Tơ lụa của Trung quốc, ngày 20/6/2015).

Muốn “ăn thua đủ với họ”, phải “thiết mưu – định kế”. Việc đó, không phải, dành cho lũ ù lỳ – đầu đất và đần độn.

Ông, tự nhận mình dốt. Chịu, không nghĩ ra cách, đòi lại Biển – Đảo, đã bị lũ giặc cướp. Cho nên, kêu gọi những người giỏi hơn, ra chỉ huy. Rất đúng. Nhưng, muốn người ta, chỉ huy thay mình, hãy: Trả lại quân hàm, cho Quân đội – Trả lại chức vụ Phó Chủ tịch Quốc hội, cho Nhân dân. Rồi, về nhà, làm cái công việc vinh quang: Nấu nướng và, giặt giũ cho vợ. Có thế, mới trao được Quân – Quyền, vào tay Hiền – Tài. Để, họ đưa Đất nước tiến lên. Năng lực tồi – Đạo đức kém, nhưng vẫn ham quyền – cố vị. Sẽ, làm cho Đất nước và Nhân dân cùng khổ.

Huỳnh Ngọc Sơn, chỉ cần, tụng niệm 4 từ “còn đảng – còn mình”, là đã có thể, được phong quân hàm thượng tướng của CS. Là viên tướng võ biền, ông nghĩ rằng: “Ăn thua đủ với họ”, dứt khoát, phải “thượng cẳng chân – hạ cẳng tay”. Tay này, chắc cả đời, chưa cầm đến quyển Binh thư.

Binh pháp Tôn tử – thiên Cửu địa viết rằng :

敢问; 敌众整而将来,待之若何 ?曰:先夺其所爱则听矣   Cảm vấn : “Địch chúng chỉnh nhi tương lai , đãi chi nhược hà” ? Viết : “Tiên đoạt kì sở ái , tắc thính hĩ ”

Xin hỏi: “Lũ giặc cậy đông – vũ khí hiện đại – huấn luyện tốt – đội ngũ lại chỉnh tề, ầm ầm kéo đến. Ta, phải đối phó, như thế nào ?”. Đáp: “Sợ đếch gì chúng. Trước tiên, phải tìm ra, yếu điểm của địch. Sau đó, cứ nhè vào đấy, mà phang. Giặc, sẽ phải, tuân theo sự điều động của ta”. Gọn lại, chỉ có 4 từ “tị thực – kích hư”. (Tránh chỗ mạnh – Đánh chỗ yếu)

Người khôn ngoan, không đem cái yếu của mình ra, để đánh vào cái mạnh tương ứng của đối phương. Kẻ ngu đần, sao biết cách, tìm điểm mạnh của mình, để đả vào điểm yếu cố hữu của địch.

Ở biển Đông, Trung Cộng, mạnh nhất là cơ bắp – là vũ khí. Chúng, sợ nhất cái gì? Sợ nhất, bị đưa ra trọng tài Quốc tế – Sợ nhất, phải đàm phán đa phương. Tất cả, bởi chúng đuối lí. “Chúng, không hề có bằng chứng, về chủ quyền, đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa” (Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh). Đó, là điểm yếu cố hữu của chúng. Chúng, như con Cú vọ. Sao dám bay, dưới ánh sáng Mặt trời.

Trước tiên và cơ bản, phải nhằm vào cái này. Khi đó, tự nhiên, sẽ tạo được đồng thuận và ủng hộ của các Đại quốc: Hoa kỳ – Nhật bản và dư luận tiến bộ trên toàn Thế giới (Thủ tướng Cộng hoà liên bang Đức, là bà Angela Merkel. Bà, đã từng, công khai tặng Tập Cận Bình, bức địa đồ Trung Hoa. Trong đó, không hề có, cả Trường sa, lẫn Hoàng sa). Khi đó, sẽ tạo được, khối thống nhất ý chí, trong các nước lân bang ASEAN. Cộng với, khối Đại đoàn kết của cả Dân tộc. Kẻ kia, liệu có dám, múa gậy vườn hoang, để làm càn?

Trong cuộc đấu tranh Pháp lý, chúng ta, nhất định thắng.

Trừ phi, ban lãnh đạo CS Việt nam, đã có những thỏa thuận khác, với Trung cộng. Mà, họ không cho Nhân dân Việt nam, được biết. Chính vì thế, họ không dám: kiện Trung cộng, ra trước Tòa án Quốc tế.

Thỏa thuận Thành Đô, là 1 ví dụ.

__

Nguyễn Tiến Dân.

Tạm trú tại: 544 đường Láng – quận Đống đa – Hà nội.

Điện thoại : 0168-50-56-430.

Advertisements