Tới chết vẫn là người Việt Nam

Phương Thảo (VNTB) Người Nhật có lẽ là những người lạ lùng nhất và có niềm tự hào dân tộc cao nhất. Có những ông già Nhật sống ở nước ngoài lâu năm vẫn nhất định không chịu nhập quốc tịch khác vì với họ “ sống là người Nhật, có chết tao vẫn là người Nhật”. Trong khi ngược lại với không ít người Việt nam, họ tìm mọi cách để có được quốc tịch nước ngoài.

 

Bà Hường vốn từng là Đại biểu quốc hội. Bà đã bỏ ra 500 ngàn đô la để xin được làm công dân Malta theo dạng định cư đầu tư. Có nhiều người cười ruồi làm công dân nước nào không làm lại làm công dân một đảo quốc nhỏ như Phú quốc. Malta nhỏ thật nhưng GDP của Malta thì Việt nam còn mướt mồ hôi mới đuổi theo được. Có quốc tịch Malta, một quốc gia thuộc cộng đồng châu Âu thì có thể đi đến bất kỳ quốc gia nào trong cộng đồng để sống và làm việc tự do.
Xuôi ngược cho được cái quốc tịch nước ngoài
Người Việt ồ ạt ra đi theo cái gọi là “tỵ nạn niềm tin”. Biểu giá để có được cái thẻ xanh của Mỹ hay thẻ cư trú dài hạn ở các quốc gia phương tây không phải là ít. Người ta phải mất từ 500 ngàn trở lên thì đi theo dạng bà Hường. Ở các nước Đông Âu và Châu á thì giá thấp hơn một chút nhưng cũng không dưới vài ba trăm ngàn đô la.
Dân thường ít tiền hơn thì chạy vạy để kiếm người kết hôn giả khoảng chừng 30-50 ngàn euro hay xấp xỉ chừng đó đô la Mỹ để được xuất ngoại nếu không kết hôn thật hay đi du học được. Không tiền thì ráng nhờ mai mối từ người thân bạn bè, đến mai mối trực tuyến miễn sao kiếm cho được cái vé đi nước ngoài cho dù là phải lấy chồng lớn hơn vài chục tuổi.
Không hiếm các trường hợp kết hôn, ghép giả gặp phải các cảnh bẽ bàng cho người mới đến như bị làm tăng giá, chồng hờ nhưng đòi quyền làm chồng thật, bị lừa mất tiền…, hay ly dị giả để xuất ngoại cuối cùng thành ly dị thật. Hay kết hôn thật nhưng gặp chồng bạo hành, hay cờ bạc… Nhưng đã đâm lao, thì phải theo lao.
Khi đặt chân đến vùng đất mơ ước họ sẽ sống chết để cho có được cái quốc tịch mới trong tay. Một số ít quốc gia cho phép người nhập cư có song tịch sau khi kết hôn với công dân nước sở tại, phần lớn lại phải từ bỏ quốc tịch gốc. Để nhập tịch giờ đây không còn dễ dãi như trước vì phải thi tiếng, có yêu cầu về thời gian cư trú, việc làm… Nên ai có được quốc tịch mới là mừng hơn bắt được vàng.
Người ta khoe rộn ràng trên Facebook, chúc mừng nhau rổn rảng…
Vẫn cần cái quốc tịch Việt nam
Những người có song tịch vui sướng vì có cơ hội đi đi về về mà không phải xin visa làm gì cho rắc rối, dễ bề đứng tên nhà cửa, đất đai ở Việt nan, hay sau này dễ dàng về Việt nam dưỡng già. Có lẽ vì vậy mà người ta luôn miễn cưỡng từ bỏ quốc tịch Việt nam.
Không hiếm những người vốn đã từng phải chạy vạy để có được quốc tịch nước ngoài, khi có con lại nhất định phải làm khai sinh ở đại sứ quán Việt nam cho con để cho con có được cái quốc tịch Việt nam.
Còn có chuyện nực cười hơn có những người còn muốn người hôn phối của mình phải có quốc tịch Việt nam mà không nghĩ đến chuyện người Tây mà muốn có quốc tịch Việt thì sẽ bị tự động mất quốc tịch tây của họ.
Nhiều người đã phải khổ sở bị Đại sứ quán hành cho ra bã lên xuống cả hơn năm trời với từ ba đến năm trăm euro để từ bỏ quốc tịch Việt nam cho đủ điều kiện nhận quốc tịch khác xong lại len lén về Việt nam xin nhập tịch trở lại. Không phải vì họ yêu nước, mong muốn về phục vụ quê hương như ông giáo sư Việt kiều Pháp, mà chỉ vì lợi ích của bản thân thôi. Họ cứ tưởng khôn lỏi như vậy Tây nó không biết. Nhưng khi bị mất quốc tịch nước ngoài tự động thì lại làm ầm lên là bọn tây lông không nhân đạo.
Vẫn là người Việt
Nhãn mác tuy có thay đổi nhưng bản chất vẫn vậy. Những người Việt ấy vẫn đặc sệt Việt nam từ lời nói, phong cách sống và sinh hoạt. Họ vẫn cần có truyền hình cáp để coi VTV4, coi phim, tin tức, báo chí tiếng Việt, cho con cái đi học tiếng Việt. Khi ai hỏi, họ vẫn nói họ là người Việt dù họ đã nhận quyết định thôi quốc tịch Việt nam do chủ tịch nước ký và đã chính thức là công dân nước ngoài từ lâu.
Những người đã ra đi từ trước 1975, thuyền nhân, hay thế hệ thứ hai của những người vượt biển vẫn luôn coi mình là người Việt dù cho họ đã từng phải liều chết ra đi. Họ chưa hề cầm trên tay cái hộ chiếu màu xanh lá cây nhưng cũng không ai chối bỏ mình không phải là người Việt.
Không ở Việt nam, không là công dân Việt nam nhưng họ vẫn là người Việt mà Đảng và nhà nước vẫn luôn gọi là núm ruột ngàn dặm, vẫn luôn kêu gọi họ “ xoá bỏ mặc cảm, định kiến” để đóng góp xây dựng nước Việt nam bằng hiện kim, hiện vật, chất xám.
Nhưng hãy coi chừng, nếu đóng góp vào việc khai dân trí, nâng cao nhận thức dân chúng về xã hội, dân chủ, nhân quyền hay “ lộn xộn” ý kiến ý cò không hợp tai chính quyền thì lại sẽ hoặc bị cấm nhập cảnh hoặc sẽ bị tước quốc tịch và trục xuất ra khỏi lãnh thổ Việt nam mà tấm gương mới toanh là giáo sư Hoàng.
Nhưng dù cho có vậy, ông Trần Đại Quang đã ký giấy tước quốc tịch Việt nam của giáo Hoàng để trục xuất ông ra khỏi lãnh thổ Việt nam nhưng ông không thể tước quyền làm người Việt của ông giáo sư Hoàng, cũng như người đã mang dòng máu Việt, dù có cái tờ giấy được mang quốc tịch Việt nam hay không thì tới chết cũng vẫn là người Việt.
Advertisements

‘Mở rộng sân bay TSN về cả phía Bắc và phía Nam’: Thủ tướng Phúc ‘đi hàng hai’?

Thiền Lâm

(VNTB) – Phải chăng Thủ tướng Phúc muốn “đi hàng hai”, vừa không mất lòng Bộ Quốc phòng và Quân ủy trung ương mà ông Nguyễn Phú Trọng là bí thư, cũng không đụng chạm đến nhóm lợi ích quân đội, vừa được tiếng “xử lý sân golf trong sân bay”?

Có gì ở “phía Bắc” và “phía Nam” của sân bay Tân Sơn Nhất?

Một bản thông báo của Văn phòng Chính phủ cho biết về việc mở rộng sân bay Tân Sơn Nhất, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc giao Bộ Giao thông Vận tải chủ trì thuê tư vấn nước ngoài có đủ năng lực để khảo sát nghiên cứu đề xuất các phương án mở rộng cả về phía bắc (khu vực sân golf Tân Sơn Nhất ) và phía Nam.

Chỉ đạo mở rộng sân bay Tân Sơn Nhất về phía Nam là rất “lạ”, nếu đối chiếu với nội dung kết luận của Thủ tướng Phúc vào ngày 12/6/2017 mà báo chí nhà nước đưa tin đã không hề có nội dung này.

 

Vậy “phía Nam” đó là gì?

Đó là toàn bộ các khu dân cư của các quận Gò Vấp, Phú Nhuận, Tân Bình và cả Công viên Gia Định – một trong hiếm hoi lá phổ xanh cuối cùng của Sài Gòn.

Có phải Thủ tướng Phúc đã ‘bổ sung” ý kiến chỉ đạo của ông ta vào bản thông báo trên của Văn phòng Chính phủ, hay cơ quan này – được “mồi” bởi một thế lực nào đó – đã tự tiện đưa nội dung “mở rộng sân bay Tân Sơn Nhất về phía Nam” vào văn bản?

Trong khi đó, bản thông báo trên đã không hề đề cập đến bức xúc quá lớn của công luận về việc nhóm lợi ích quân đội đã chiếm dụng đến 157 ha của sân bay – một diện tích đủ để xây cả một sân bay nhỏ. Cũng không đề cập đến trách nhiệm của Bộ Quốc phòng và một số bộ ngành, địa phương khi duyệt thông qua quy hoạch “sân golf trong sân bay” – điều mà rất nhiều cử tri và công luận đã bức xúc kiến nghị phải làm rõ.

Chỉ vài ngày trước khi bản thông báo trên ra đời, chính một quan chức là Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế của Quốc hội Nguyễn Đức Kiên đã cho rằng không thể giải thích theo cách của Bộ Quốc phòng.

“Vấn đề này phải quay lại quy định của Hiến pháp. Đất đai thuộc sở hữu toàn dân. Khu vực sân bay Tân Sơn Nhất, sau giải phóng, nhà nước giao cho quân đội quản lý, sử dụng vào mục đích quốc phòng. Việc quân đội không sử dụng hết giao cho nhà đầu tư bên ngoài khai thác làm sai mục đích sử dụng đất là Bộ Quốc phòng đã vi phạm Luật Đất đai”, ông Nguyễn Đức Kiên nêu quan điểm.

Ông Nguyễn Đức Kiên cho rằng xét về Luật Đất đai, các đơn vị ký hợp đồng sử dụng đất quốc phòng làm sân golf đều sai Luật. Bộ Quốc phòng đã ký kết hợp đồng xây dựng sân golf Tân Sơn Nhất sai thẩm quyền. Một hợp đồng kinh tế giữa Bộ Quốc phòng và đơn vị đầu tư ký sai thẩm quyền thì theo quy định pháp luật, hợp đồng này vô hiệu.

Do đó, biết hợp đồng được ký kết sai thẩm quyền nhưng các bên liên quan vẫn tiến hành, cả Bộ Quốc phòng và nhà đầu tư đều sai. Theo Phó chủ nhiệm Uỷ ban Kinh tế Quốc hội Nguyễn Đức Kiên, ai là người kí kết hợp đồng sân golf người đó phải chịu trách nhiệm. Khi hai bên đều sai, nếu sân golf bị thu hồi, rủi ro kinh tế xảy ra cả hai bên đều phải chịu.

Nhưng đã không thấy một chỉ đạo nào từ Thủ tướng Phúc về trách nhiệm phải chịu đối với Bộ quốc phòng và những cơ quan liên quan.

Phải chăng Thủ tướng Phúc muốn “đi hàng hai”, vừa không mất lòng Bộ Quốc phòng và Quân ủy trung ương mà ông Nguyễn Phú Trọng là bí thư, cũng không đụng chạm đến nhóm lợi ích quân đội, vừa được tiếng “xử lý sân golf trong sân bay”?

Một con số ước tính của giới chuyên gia cho biết nếu mở rộng sân bay Tân Sơn Nhất về phía Nam, kinh phí giải tỏa đền bù các khu dân cư sẽ lên đến hơn 9 tỷ USD, tương đương hơn 200 ngàn tỷ đồng. Ngân sách tìm đâu ra con số đó, trong lúc “chỉ có” vài chục ngàn tỷ đồng để giải tỏa đền bù ở khu vực dự án sân bay Long Thành ở Đồng Nai mà còn tìm không ra?

Rõ ràng, phương án dễ nhất là thay vì mở rộng sân bay Tân Sơn Nhất về phía Nam, Chính phủ hoàn toàn có thể lấy lại 157 ha sân golf Tân Sơn Nhất để làm sân bay mà còn không tốn một đồng ngân sách nào.

Nhưng nếu làm theo phương án trên, ai sẽ đền bù cho nhóm lợi ích quân đội về tất cả chi phí nổi lẫn “ngầm” mà nhóm này đã bỏ ra?

‘Bảo hiểm tiền gửi tối đa 75 triệu’: Những ngân hàng nào sắp bị ‘thí điểm phá sản’?

Minh Quân

(VNTB) – Động thái “thí điểm phá sản ngân hàng” t Phó Thủ tướng Vương Đình Huệ và cuối năm 2016 và Quyết định về hạn mức trả tiền bảo hiểm của Thủ tướng Phúc mới ký vào tháng 6/2017 cho thấy có thể Chính phủ đã chính thức thông qua chủ trương về “thí điểm phá sản ngân hàng” với một lộ trình cụ thể.

 

Bảo hiểm tiền gửi tối đa 75 triệu đồng

Vừa xuất hiện thêm dấu hiệu khá rõ ràng cho thấy “đảng và nhà nước ta” không còn sức để trì níu những ngân hàng thương mại làm ăn bết bát và ngập ngụa nợ xấu.

Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc vừa ký Quyết định 21/2017/QĐ-TTg về hạn mức trả tiền bảo hiểm.

Đối tượng áp dụng bao gồm: người được bảo hiểm tiền gửi; tổ chức tham gia bảo hiểm tiền gửi; tổ chức bảo hiểm tiền gửi; cơ quan, tổ chức và cá nhân khác có liên quan đến hoạt động bảo hiểm tiền gửi.

Theo quy định của Luật Bảo hiểm tiền gửi, tiền gửi được bảo hiểm là tiền đồng Việt Nam của cá nhân gửi tại tổ chức tham gia bảo hiểm tiền gửi dưới hình thức tiền gửi có kỳ hạn, tiền gửi không kỳ hạn, tiền gửi tiết kiệm, chứng chỉ tiền gửi, kỳ phiếu, tín phiếu và các hình thức tiền gửi khác theo quy định của Luật các tổ chức tín dụng.

Theo quyết định, số tiền bảo hiểm được trả cho tất cả các khoản tiền gửi được bảo hiểm theo quy định của Luật bảo hiểm tiền gửi (gồm cả gốc và lãi) của một cá nhân tại một tổ chức tham gia bảo hiểm tiền gửi tối đa là 75 triệu đồng. Quyết định này có hiệu lực thi hành từ ngày 5/8/2017.

Như vậy, mức bảo hiểm tiền gửi áp dụng từ tháng 8 sẽ tăng 50% so với quy định hiện hành.

Trước đó, hạn mức trả bảo hiểm tiền gửi áp dụng từ năm 1999 là 30 triệu đồng và tăng lên 50 triệu đồng từ năm 2005.

Bảo hiểm tiền gửi là sự bảo đảm hoàn trả tiền gửi cho người được bảo hiểm tiền gửi trong hạn mức trả tiền bảo hiểm khi tổ chức tham gia bảo hiểm tiền gửi lâm vào tình trạng mất khả năng chi trả tiền gửi cho người gửi tiền hoặc phá sản.

Sắp ‘thí điểm phá sản ngân hàng’?

“Thí điểm phá sản ngân hàng” được Ủy viên Bộ Chính trị kiêm Phó Thủ tướng ông Vương Đình Huệ chính thức loan báo tại kỳ họp Quốc hội cuối năm 2016.

Trên phương diện biện chứng lịch sử, nếu Ngân hàng nhà nước thời Thống đốc Nguyễn Văn Bình trước đây thỉnh thoảng lại nhấn nhá khả năng “tái cơ cấu hệ thống ngân hàng” nhưng chưa có ngân hàng nào phải tự phá sản, thì chủ đề “thí điểm phá sản ngân hàng” được nêu ra lần này có vẻ dứt khoát hơn hẳn những tuyên bố tương tự trong năm 2014 và 2015.

Trong hai năm 2014 và 2015, có 3 trường hợp cộm cán nhất về nợ xấu vượt hẳn vốn điều lệ là Ngân hàng Đại Dương, Ngân hàng Xây dựng, Ngân hàng Dầu khí toàn cầu (GP).

Một tờ báo trong nước nhận định: “Rất khó nhận diện ngân hàng 0 đồng bởi nhiều ngân hàng không công bố số liệu và cũng chưa hẳn công bố chính xác.” Xét về mặt quy mô, hiện nay vẫn còn khoảng 11 ngân hàng có quy mô vốn điều lệ nhỏ hơn 5.000 tỷ đồng. Bề ngoài có thể “hào nhoáng,” nhưng ẩn sâu trong đó là câu chuyện sở hữu chéo dẫn đến vốn ảo, cho vay “sân sau” với nền tảng nợ xấu lớn. Với bài học của ngân hàng mang vỏ bọc đẹp đẽ Ocean Bank, sẽ không ngạc nhiên khi một ngày đẹp trời nào đó có thêm một ngân hàng được đặt trong tình huống mua lại với giá 0 đồng tương tự.

Thực ra tình hình còn nguy hiểm hơn nhiều so với lo ngại trong nhận định trên. Ẩn số tiếp theo trong phương trình hỗn tạp ngân hàng đang hiện hình: Thị trường đã từng lan truyền thông tin về một số ngân hàng thương mại nhỏ và cả ngân hàng nằm trong top đầu đã lọt vào “danh sách đen”. Kể cả và đặc biệt là “ngân hàng quốc doanh lớn nhất” Agribank với tư cách quán quân bị ra tòa vì tham nhũng…

Động thái “thí điểm phá sản ngân hàng” từ Phó Thủ tướng Vương Đình Huệ và cuối năm 2016 và Quyết định về hạn mức trả tiền bảo hiểm của Thủ tướng Phúc mới ký vào tháng 6/2017 cho thấy có thể Chính phủ đã chính thức thông qua chủ trương về “thí điểm phá sản ngân hàng” với một lộ trình cụ thể. Những động thái này lại lồng trong bối cảnh nợ xấu trong hệ thống ngân hàng đã lên đến 600 ngàn tỷ đồng. Nguyên một kỳ họp quốc hội tháng 5 – 6 năm 2017 đã chỉ có thể “ra nghị quyết”, nhưng về thực chất không xử lý được một đồng nợ xấu nào.

Rõ ràng hơn bao giờ hết, trong tổng số hơn 30 ngân hàng thương mại đang tồn tại hiện thời, chắc chắn có ít nhất 30% có thể phải “đội nón ra đi”, trước khi kế hoạch “tái cơ cấu ngân hàng” đạt mục tiêu giảm phân nửa số tổ chức tín dụng hiện có.

Câu hỏi rất lớn phải giải quyết là nếu một số ngân hàng thương mại nào đó rơi vào tình cảnh phải phá sản, tiền gửi của người dân và doanh nghiệp sẽ chịu số phận ra sao?

Nếu chiếu theo Luật phá sản, tài sản của ngân hàng phá sản sẽ phải nộp đầu tiên cho cơ quan thuế của nhà nước, sau đó mới đến việc thanh toán tiền tiết kiệm cho người dân và rồi mới đến doanh nghiệp. Nhưng đó chỉ thuần túy là lý thuyết.

Không có gì chắc chắn đối với điều được xem là “an toàn” của các ngân hàng Việt Nam, đặc biệt là nhiều ngân hàng có vốn điều lệ nhỏ, luôn là tác nhân trong những đợt sóng kinh hoàng về tăng lãi suất tiết kiệm và lãi suất cho vay.

 

Những cái tên ngân hàng nào sắp được “vinh danh”?

Bài bị xóa trên Thanh Niên: Trung Quốc lại kéo giàn khoan Hải Dương-981 xuống Biển Đông

Giàn khoan Hải Dương-981 đang hoạt động phi pháp tại khu vực ngoài cửa Vịnh Bắc Bộ mà Việt Nam và Trung Quốc đang tiến hành đàm phán phân định.

Giàn khoan Hải Dương-981 của Trung Quốc trong lần hạ đặt trái phép vào tháng 5.2014
Cục Hải sự Trung Quốc ngày 16.6 phát thông báo cho hay giàn khoan Hải Dương-981 (Haiyang Shiyou-981) của nước này sẽ tác nghiệp tại giếng Lăng Thủy 25-4-1 ở Biển Đông từ ngày 16.6.2017 đến ngày 15.9.2017.
Vị trí hoạt động của Hải Dương-981 có tọa độ 17°09′07″.5 vĩ Bắc và 110°02′09″.7 kinh Đông, cách đảo Hải Nam 74 hải lý về phía nam. Đây là khu vực ngoài cửa Vịnh Bắc Bộ mà Việt Nam và Trung Quốc đang tiến hành đàm phán phân định.
Thông báo trên website của Cục Hải sự Trung Quốc còn ngang nhiên yêu cầu tàu thuyền qua lại khu vực giữ khoảng cách an toàn 2 km với giàn khoan này.
Tọa độ tác nghiệp của Hải Dương 981, theo Google Maps
Đây không phải là lần đầu tiên Trung Quốc đưa giàn khoan đến khu vực chưa phân định ngoài cửa Vịnh Bắc Bộ. Vào tháng 4.2016, Trung Quốc từng triển khai giàn khoan Hải Dương-981 đến vị trí nằm gần tọa độ nói trên.
Khi đó, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam đã tuyên bố: “Việt Nam kiên quyết phản đối và yêu cầu Trung Quốc hủy bỏ kế hoạch khoan giếng và rút ngay giàn khoan Hải Dương-981 ra khỏi khu vực này, không có thêm các hành động đơn phương làm phức tạp thêm tình hình và có những đóng góp thiết thực cho hòa bình, ổn định ở Biển Đông”. Cùng lúc, đại diện Bộ Ngoại giao Việt Nam đã gặp đại diện Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội để trao công hàm phản đối.
Hải Dương-981 cũng chính là giàn khoan mà Trung Quốc từng hạ đặt trái phép trong vùng biển Việt Nam hồi tháng 5.2014. Trước sự phản đối kiên trì từ phía Việt Nam, Trung Quốc đã buộc phải rút giàn khoan này sau hơn 2 tháng.
Theo Công Chính (Thanh Niên)

Ông Trương Trọng Nghĩa đề nghị Quốc hội ra tuyên bố về biển Đông

Tuổi Trẻ
TTO – Sáng nay (19-6), tại phiên thảo luận của Quốc hội về dự án Luật Căn cước công dân, đại biểu Trương Trọng Nghĩa đã “xin lỗi Quốc hội được phát biểu về Biển Đông”.
Ông tha thiết đề nghị Quốc hội ra tuyên bố thể hiện rõ thái độ trước các hành vi xâm phạm của phía Trung Quốc.
Ông Trương Trọng Nghĩa đề nghị Quốc hội ra tuyên bố về biển Đông Phóng to
Đại biểu Trương Trọng Nghĩa – Ảnh: Việt Dũng
“Nếu Quốc hội lần này không có tuyên bố hay nghị quyết chính thức gì về Biển Đông thì tôi tin rằng nhân dân ta sẽ rất thất vọng, thậm chí hoang mang. Đại biểu Quốc hội chắc chắc sẽ nghẹn lời trước những ý kiến chất vấn của cử tri” – ông Nghĩa kiến nghị.
“Còn phía dư luận thế giới chắc sẽ bình luận rằng: Một hành vi xâm phạm và đe dọa chủ quyền của Việt Nam trắng trợn đến thế mà Quốc hội nước này không có phản ứng chính thức gì thì việc gì mà nghị sĩ và nhân dân các nước khác phải lên tiếng. Và đây có thể là một cái cớ để phía Trung Quốc tiến hành những việc làm hiếu chiến và nguy hiểm hơn nữa” – ông Nghĩa nói thêm.
Đại biểu Trương Trọng Nghĩa tha thiết: “Tôi rất mong được lãnh đạo Đảng, Quốc hội, Nhà nước xem xét, chấp thuận kiến nghị này. Nếu cần, xin lấy ý kiến của các đại biểu, nếu đa số ủng hộ thì ta làm. Tôi rất mong các đại biểu Quốc hội chia sẻ sự băn khoăn và ủng hộ kiến nghị của tôi”.
Ngay sau phát biểu, ông Nghĩa đã trả lời phỏng vấn báo chí bên lề kỳ họp, ông nói: “Trong chương trình nghị sự còn lại của kỳ họp này không có mục thảo luận về biển Đông. Cho đến nay chỉ có thảo luận tổ và thảo luận ở hội trường riêng, nhưng không hề có một dự định nào để ra một nghị quyết hoặc tuyên bố chính thức về biển Đông. Không chỉ riêng tôi, rất nhiều cử tri, rất nhiều các tầng lớp đồng bào, từ những người dân bình thường cho đến cán bộ lão thành đều có ý kiến là Quốc hội không thể không có một động thái nào chính thức”.
* Theo ông, nội dung tuyên bố cần nói những gì?
– Như tôi đã phát biểu ở Quốc hội, Tuyên bố cần khẳng định rõ Quốc hội Việt Nam nói rõ chúng ta có lập trường chính nghĩa về chủ quyền ở Hoàng Sa và Trường Sa. Bởi vì vừa rồi Trung Quốc tung ra ở thế giới, kể cả lên Liên hợp quốc, những luận điệu sai trái về cái gọi là chủ quyền của họ của Hoàng Sa, Trường Sa. Do đó, chúng ta phải có sự đáp lại một cách chính thức. Quốc hội, cơ quan quyền lực cao nhất, cần thể hiện rõ điều này.
Nội dung thứ hai là phải lên án hành vi sai trái của Trung Quốc, đó là hành vi chiếm Hoàng Sa, một phần Trường Sa của Việt Nam bằng vũ lực và hành vi kéo giàn khoan phi pháp vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Tức là Trung Quốc đã đi ngược lại tất cả những gì họ cam kết và thỏa thuận với Việt Nam cũng như với các nước ASEAN. Họ thể hiện rằng họ không từ bỏ âm mưu thực hiện đường lưỡi bò phi lý, âm mưu độc chiếm biển Đông.
Vấn đề không chỉ là một cái giàn khoan, không chỉ là dầu khí, mà Trung Quốc muốn âm mưu độc chiếm, kiểm soát biển Đông, cũng như là đòi kiểm soát tự do hàng hải của cả vùng Châu Á – Thái Bình Dương. Việc kéo giàn khoan là bước đi có tính toán để thực hiện âm mưu đó.
Thứ ba, trong tuyên bố chúng ta khẳng định tình hữu nghị với nhân dân Trung Quốc, nhưng đồng thời chỉ thị cho các cơ quan nhà nước của Việt Nam, trong đó có lực lượng vũ trang làm tất cả mọi điều để mà bảo vệ chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ. Và Quốc hội cũng phải khẳng định chỉ đạo các cơ quan nhà nước VN tiến hành khởi kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế về việc Trung Quốc cưỡng chiếm Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam bằng vũ lực, trái với luật pháp quốc tế.
Chúng ta làm những việc như vậy để cho Nhân dân ta và nhân dân thế giới không bị đánh lừa bởi Trung Quốc. Trung Quốc luôn nói một đằng làm một nẻo, vừa đấm vừa xoa. Họ kéo giàn khoan ra biển Đông hai tháng nay nhưng họ lại cử người sang Việt Nam nói rằng đảng và nhà nước Trung Quốc coi trọng giữ gìn đại cục… Tức là họ nói những điều mà trước khi kéo giàn khoan ra họ cũng đã nói. Sau khi có giàn khoan họ cũng nói như là không có giàn khoan đang nằm ở đó. Chúng ta không thể chấp nhận kiểu lập luận như vậy.
* Trung Quốc vừa tuyên bố kéo giàn khoan thứ hai ra biển Đông…
– Điều này càng chứng minh rằng Trung Quốc nói một đằng làm một nẻo, nói thì tốt nhưng làm thì xấu. Không chỉ là giàn khoan, mà họ liên tục thực hiện nhiều hành vi để độc chiếm biển Đông, bất chấp luật pháp quốc tế.
* Ông nói rằng Nhân dân sẽ thất vọng nếu Quốc hội không có tuyên bố chính thức, tương xứng với mức độ vấn đề?
– Đúng là như vậy, Nhân dân sẽ rất thất vọng nếu Quốc hội không có tuyên bố, còn hiện nay họ vẫn mong mỏi và chờ đợi.
* Đến nay vẫn có nhiều quan điểm khác nhau về khởi kiện Trung Quốc, cá nhân ông nghĩ thế nào?
– Khởi kiện là một biện pháp đấu tranh pháp lý. Và trong bối cảnh phức tạp như thế, điều kiện phức tạp như thế, và ở trong tổ chức tài phán quốc tế thì không bao giờ dễ dàng, thậm chí là có những điều không thuận lợi. Chúng ta nhận thức được rằng có những thuận lợi và có những khó khăn, đặc biệt trong đấu tranh bảo vệ chủ quyền thì có điểm yếu và điểm mạnh. Tuy nhiên, các chuyên gia trong nước và quốc tế cũng đã nghiên cứu là chúng ta có những điểm mạnh và đạt được nhiều mục tiêu. Nói tóm lại, khởi kiện Trung Quốc thì có lợi hơn là bất lợi.

Sân bay hay Sân Golf Tân Sơn Nhất?

Quyết định “khẩn trương nghiên cứu làm thêm đường băng số 3 tại sân bay Tân Sơn Nhất” của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc phải chăng là dấu hiệu cho thấy quyết tâm của người đứng đầu chính phủ Việt Nam trong việc giải quyết vấn nạn quá tải của sân bay TSN, và rằng chính phủ sẽ mạnh tay với các nhóm lợi ích đang chiếm đất sân bay làm sân golf?
Sân golf nằm bề thế phía trên đường băng trong đất của sân bay Tân Sơn Nhất và kích thước khiêm tốn của hai nhà ga Quốc Nội và Quốc Tế nằm phía dưới đường băng.
Sau nhiều phản ứng gay gắt trên truyền thông về việc Bộ Quốc Phòng lấy đất sân bay Tân Sơn Nhất cho một một một doanh nghiệp thuộc Bộ Quốc là Công ty Cổ phần đầu tư Him Lam làm sân golf trong khi Sân bay Tân Sơn nhất bị quá tãi và ngập lụt thì mới đây tại cuộc họp của thường trực Chính phủ vào chiều tối nay (12-6), Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã quyết định nghiên cứu làm thêm đường băng số 3 tại sân bay Tân Sơn Nhất.
Tiến Sĩ Phạm Chí Dũng, cho rằng phát biểu làm đường băng thứ 3 để nâng công suất vận hành ccủa sân bay của Thủ tướng nguyễn Xuân Phúc, hay trước đó quyết định của Bộ Quốc Phòng cho Sân bay dân dụng TSN mượn 21 hecta để mở rộng nhà ga đều là để xoa dịu dư luận quần chúng mà thôi?
Phải chăng Tiến sĩ Phạm Chí Dũng cựu Đảng viên một người đã từng bị bắt tù vì có tiếng nói bất đồng với đường lối Đảng và nhà nước Việt Nam đang cố tình xoay dư luận đi theo một chiều làm ảnh hưởng sự lãnh đạo toàn dân của Chính phủ Việt Nam?
Sân golf nằm bề thế phía trên đường băng trong đất của sân bay Tân Sơn Nhất và kích thước khiêm tốn của hai nhà ga Quốc Nội và Quốc Tế nằm phía dưới đường băng.
Sân golf hoàng tráng ngay trong sân bay Tân Sơn Nhất (Blue VN)
Mai Hoa: Vâng thưa chào ông, cảm ơn ông rất là nhiều đã cho phép Mai Hoa có dịp trò chuyện với ông về vấn đề sân gôn trong sân bay Tân Sơn Nhất.
Vừa rồi trên đài VOA có một bài viết của ông trong đó có tiêu đề rằng việc trả đất sân gôn để làm sân bay chỉ là một cái điều ma mị.
Thế nhưng Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cũng có nói rằng sẽ bằng mọi cách lấy lại đất sân gôn để mở đường băng thứ 3, thế thì phát biểu của ông không khác gì là tạo ra một sự nghi ngờ về quyết tâm của Thủ tướng chính phủ và làm lung lay lòng tin của người dân đối với sự lãnh đạo của đảng và nhà nước, nhất là của (thủ tướng) chính phủ không thưa ông?
TS. Phạm Chí Dũng: (Cười) Đúng là chị hỏi giống y hệt các báo nhà nước ở Việt Nam.
Đánh giá của tôi về sự việc này mà trong đó tôi dùng từ “ma mị” thì nó xảy ra trước khi có cuộc họp thường trực của chính phủ của ông Nguyễn Xuân Phúc đối với vấn đề sân gôn trong sân bay.
Và nó xảy ra sau khi diễn ra cuộc bàn giao 21 ha đất của Bộ Giao Thông Vận Tải và Bộ Quốc Phòng, khu vực nằm trong sân gôn Tân Sơn Nhất hiện nay cho sân bay dân sự Tân Sơn Nhất.
Mà thực ra gọi là trò ma mị là thế này.
Phía quân đội không phải là bàn giao, dùng từ bàn giao là không chính xác mà họ nói là cho mượn ‘chỉ cho sân bay Tân Sơn Nhất, sân bay dân sự Tân Sơn Nhất, mượn 21 ha đất của sân bay quân sự, và sau đó khi nào sân bay quân sự có nhu cầu thì trả 21 ha đất đó.’ Như vậy thực chất đó chỉ là cho mượn chứ không phải bàn giao như báo chí nhà nước thông báo.
Mai Hoa: Vâng
TS. Phạm Chí Dũng: Trong khi đó toàn bộ khu vực 157 ha bao gồm 21 ha vừa được cho mượn đấy thì nó lại thuộc Công ty Cổ phần Đầu tư Long Biên, là một đơn vị con, một doanh nghiệp con của tập đoàn Him Lam của quân đội, được lấy làm sân gôn trong sân bay Tân Sơn Nhất cho tới giờ. Cho nên tôi mới gọi đó chẳng qua chỉ là một trò ma mị mà thôi.
Mai Hoa: Vâng, thưa thông tin trên báo Tuổi Trẻ đưa ra thì người chủ đầu tư của sân gôn cũng như phần đất ở Long Biên là của công ty Him Lam của ông Dương Công Minh thế thì có liên hệ nào giữa công ty này với bộ quốc phòng để mà cái việc sân gôn trong sân bay Tân Sơn Nhất nó trở nên nó khó khăn đến như vậy không thưa ông?
TS. Phạm Chí Dũng: À, lý do đầu tiên có thể… dẫn ra cái lời… mới nhất của một quan chức nhà nước, quan chức Quốc hội là ông Nguyễn Đức Kiên, là Ủy ban pháp luật Quốc Hội.
Ông đánh giá rằng hợp đồng xây dựng sân gôn Tân Sơn Nhất là vô hiệu.
Thì tôi cho rằng đó là một phát biểu có giá trị pháp lý nhất. Tại vì ông Nguyễn Đức Kiên là phụ trách Uỷ Ban Pháp Luật của Quốc Hội, và phát biểu đó là chính từ một quan chức nhà nước.
Và cái thứ hai là chỗ của ông Dương Công Minh là chủ của tập đoàn Him Lam, mà tập đoàn Him Lam là của Bộ Quốc Phòng. Tức là chủ quản của tập đoàn Him Lam là Bộ Quốc Phòng.
Cho nên đương nhiên giữa tập đoàn Him Lam với các quan chức lãnh đạo, tôi muốn nói với các quan chức lãnh đạo Bộ Quốc Phòng là có mối quan hệ với nhau.
Còn mối quan hệ như thế nào, mối quan hệ thuần túy là điều hành kinh doanh, điều hành kinh tế, chỉ đạo kinh tế hay còn cái gì khác nữa, còn những cái gì ẩn khuất sau đó thì không có cơ sở để nói.
Nhưng chỉ biết rằng rất nhiều người nói cho đến giờ họ đã kết luận là có một cái nhóm lợi ích quân sự đứng sau cái vụ sân gôn trong sân bay Tân Sơn Nhất.
Mai Hoa: Dạ thưa ông, cũng có ý kiến trên các trang mạng cho rằng việc mà ông Nguyễn Xuân Phúc cho mở đường băng thứ 3 đó là ý tốt của chính phủ muốn giải quyết dứt điểm chuyện sân gôn để dẹp hết tất cả những ý kiến, những dư luận cho rằng là Bộ Quốc Phòng là đang khống chế, rằng là chính phủ không làm gì được vv… thế thì phát biểu vừa rồi cho thấy rằng chính phủ vẫn đang nắm quyền điều hành quốc gia, điều hành đất nước.
Thế nhưng có ý kiến khác cho rằng chuyện ông Phúc đưa ra cho mở đường băng thứ 3 là một cái sự ….một cái sự vờ vịt. Bởi vì đó là cái điều bất khả thi. Để cho thấy là chính phủ có muốn làm nhưng thật sự là nó (đường băng thứ 3) không làm được, bởi vì bởi vì nó sẽ cần đến hơn 9 tỷ mấy đô la v.v..
Trong khi đó, thật sự không cần thiết phải mở đường bằng thứ 3, mà vấn đề là lấy lại sân gôn để mở nhà ga và đường dẫn.
Thế thì quay lại với phát biểu của ông Nguyễn Xuân Phúc, người ta cho rằng đó là một cái phát biểu chỉ để xoa dịu dư luận.
Là một người quan sát truyền thông trên các mạng xã hội thì ông đánh giá tất cả những luồng dư luận này là như thế nào thưa ông?
TS. Phạm Chí Dũng: Có hai vấn đề ta cần bàn ở đây.
Vấn đề thứ nhất là tại sao cho đến giờ này chính phủ ông Nguyễn Xuân Phúc mới bàn đến cái chuyện đường bằng thứ ba một cách công công khai.
Tôi muốn nói rằng công khai còn trước đó có bàn bí mật hay không thì biết.
Nhưng tại sao cho đến giờ này mới bàn một cách công khai.
Trong khi đó từ sau Đại Hội 12, tức là từ đầu năm 2016 tới giờ vấn đề kẹt sân bay Tân Sơn Nhất cả dưới đất lẫn trên trời đã nổi cộm lên rồi thì chính phủ của ông Nguyễn Xuân Phúc đã không hề đề ập đến một cách công khai.
Tôi chỉ đặt dấu hỏi lớn là như vậy.
Như vậy là chính phủ của Nguyễn Xuân Phúc có chịu một sức ép gì không, bản thân ông Nguyễn Xuân Phúc có chịu sức ép gì không, hay là bản thân ông không khách quan, không không công bằng đối với vấn đề này? Đó là vấn đề thứ nhất.
Vấn đề thứ hai, nếu như có những quan điểm trên mạng xã hội hoặc ý kiến các chuyên gia đề cập đến chuyện giải tỏa các khu dân cư để phát triển sân bay dân sự Tân Sơn Nhất và họ cho rằng “điều đó là không khả thi” thì tôi đồng ý với quan điểm đó.
Không khả thi là ở chỗ này, tức là giải toả các khu dân cư nó đụng tới dân cư các quận Tân Bình, Phú Nhuận, quận Gò Vấp, nói chung là rất nhiều.
Tức là phải giải tỏa rất cũng khiếp, phải nói là như vậy.
Trong khi đó nguyên một sân gôn Tân Sơn Nhất với diện tích 157 ha là đủ để làm một nhà ga và một đường băng tại sao không lấy thu hồi cái đó để đem về cho sân bay Tân Sơn Nhất hiện nay.
Tốt nhất là như vậy, tức là thu hồi sân gôn để và đưa về cho sân bay Tân Sơn Nhất.
Cho nên cách của Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc trong việc chỉ đạo cho nghiên cứu và nhờ tư vấn quốc tế nghiên cứu về đường băng thứ 3 tính tới việc giải tỏa các khu dân cư thì tôi cho đó là một quan điểm chỉ mang tính chất tình thế đối phó để xoa dịu dư luận.
Có lẽ trong thời gian tới thì tôi cho rằng các nhóm lợi ích có liên quan tới sân bay sẽ chạy rất dữ để làm sao không để mất một mét vuông nào của sân gôn trong khi đó vẫn giải tỏa, vẫn mở rộng sân bay Tân Sơn Nhất về phía các khu vực dân cư.
 
Mai Hoa: Nói như vậy có nghĩa rằng là sẽ giải quyết cái nạn kẹt xe, quá tải ở sân bay Tân Sơn Nhất bằng cách là giải tỏa nhà dân chứ không phải lấy lại đất sân gôn?
TS. Phạm Chí Dũng: Đó là mục đích lớn nhất của các nhóm lợi ích hiện nay. (Họ) đổ trách nhiệm, đổ thống khổ, đổ nỗi khổ lên đầu dân chúng, còn đối với họ thì không phải nhận một cái gì cả.
Theo http://www.sbs.com.au

Hãy ra Hoàng Sa mà quy hoạch thành đất… quốc phòng

Nguyễn Duy Nghĩa

Nghịch lý của sự Độc quyền

Đã đến lúc phải thêm ngay thuật ngữ “ĐẤT QUỐC PHÒNG” vào Từ điển “Điền thổ Việt Nam”. Theo đó, đất quốc phòng là phần đất do quân đội đang nắm giữ để phục vụ cho công cuộc bảo vệ tổ quốc. Nhưng phải nhấn mạnh trong cái thể chế đất đai là của toàn dân, đất quốc phòng vừa của toàn dân vừa của toàn quân, nên nó thuộc hạng siêu sở hữu công cộng. Dù đất chỉ là thổ nhưng đất quốc phòng là hoàng thổ – “hoàng triều cương thổ”. Là đất nên hiền cục đất nhưng sao khi thành đất quốc phòng nó dữ dằn thế, bất khả xâm phạm, chẳng thế lực nào dám dúng tay. Biết trước để khi xem màn ảo thuật mang tên ”Đất quốc phòng” mới bớt ngậm ngùi.

Mô hình phát triển do Trung Quốc ngang nhiên đề ra cho đảo Phú Lâm (Hoàng Sa) của Việt Nam
Mô hình phát triển do Trung Quốc ngang nhiên đề ra cho đảo Phú Lâm (Hoàng Sa) của Việt Nam.
“Tất đất tấc vàng” – chân lý muôn thưở. Thời kinh tế thị trường thì có thể nói tấc đất nghìn vàng không hề ngoa ngôn. Vàng có thể làm ra, ngày càng nhiều, đất khi không. Lâu nay, cái gọi là đất thuộc sở hữu toàn dân đã bị lạm dụng thì đất quốc phòng cũng lại càng bị xâu xé. Cái này có căn nguyên từ nghịch lý của sự độc quyền: Quyền sở hữu hờ về của toàn dân song quyền ban phát thật lại chỉ do một người ký. Thay người ký theo nhiệm kỳ. Ký sau mau hơn ký trước.

Đâu chỉ có Tân Sơn Nhất

Không phải tới khi sân bay Tân Sơn Nhất kẹt cứng mới ỏ e chuyện đất sân bay được “tự chuyển hóa” thành đất quốc phòng. Chuyện tán phát đất quốc phòng thành truyền thống, được đẩy lên thành cao trò với đất của các sân bay từ thời Pháp, khu hoàng thành, trận địa phòng không, trạm, kho dã chiến thường được giao gấp để phòng vệ quốc gia, sau mặc nhiên thuộc quốc phòng. Đất “quốc” phòng thoắt biến thành “tư” phòng, mô hình nào cũng đều từ hoành tráng trở lên. Nói dại, lại có ngày “Rồng lửa Thăng Long” (2) bay lên vít cổ giặc trời, chẳng nhẽ đặt Dàn phóng tên lửa lên sân thượng Toà Cao ốc xây trên đất quốc phòng.

Chính sách ưu đãi những người đổ xương máu cho thắng lợi huy hoàng ai cũng đồng lòng. Song đã bị thổi phòng, lạm dụng quá mức, tạo đặc quyền, đặc lợi cho nhóm còn sống, cho lớp quân hàm tăng trên sa bàn, trong phòng lạnh. Đặc quyền đâu chỉ về đất đai mà còn cả hệ số lương, biển trời sao vạch, doanh nghiệp sân sau. Còn đại đa số lớp các Anh, lúc chiến tranh thì “… thăm thẳm rừng sâu/ mười năm bom đạn, măng rau, sốt ngàn” (1) , tới ngày toàn thắng tức tưởi một mạch từ đơn vị vác ba-lô về đến nhà mới chắc mình còn sống. Sau đó, người theo trâu, lang thang cắt tóc, lủi thủi đánh dậm, lếch thếch bán kem, ủ rũ bơm xe…. Ra đi tay trắng, ngày trở về vẫn trắng tay.

Đất quốc phòng nổi danh từ khi có nhiều biệt thự, nhà nghỉ trên đất quốc phòng, thậm chí có con đường phải né nhà To thành ra đường… cong mềm mại, tô đậm vẻ nhôm nhoam của thủ đô ngàn năm văn hiến.

Ngày nay đố ai nhận ra Sân bay Bạch Mai một thời bởi nó đã bị băm nát cho đủ thứ sở hữu. Đến lượt Sân bay Gia Lâm cũng biến dạng, bị chia năm sẻ bảy cho đa loại lợi ích. Giả sử đất sân bay Bạch Mai, sân bay Gia Lâm giành một phần cho bà mẹ Việt Nam Anh hùng, cho gia đình thương binh hạng đặc biệt, xây dựng bệnh viện, nhà trẻ, trường học, nhà dưỡng lão cho thương bệnh binh, hẳn ai cũng hoan hỷ. Giả sử thôi chứ đừng giàu trí tưởng bở vì nó đã hân hạnh thành đất quốc phòng. Đất chia theo tiêu chuẩn theo hàm cấp xông xênh, sàng sê một phần lấy tiền vẫn có nhà xịn, tạo ra quần thể vui vầy quân – dân cá nước. Phóng tay chia chác thế liệu có nghĩ đến hàng chục vạn chiến sỹ hiện vẫn mất tích, bỗng một ngày đột ngột trở về xin… tiêu chuẩn.

Nay đến sân bay Tân Sơn Nhất lại đi theo vết xe đổ. Nhưng khác so với hai sân bay trước là thêm công trình thỏa dụng lạc thú ăn chơi nhảy múa thời thượng. Không có quốc gia nào phòng vệ đất nước bằng… sân gôn, khu nghỉ dưỡng. Thôi thì xin mời các mẹ liệt sỹ lò dò chống gậy, thương binh lóc cóc lia nạng … đến chơi gôn vớt vát hưởng chút đền ơn đáp nghĩa!

Trách lẫn trời gần, trời xa (3)

Với sân bay Tân Sơn Nhất “phải trách” đế quốc Mỹ sao lại mở rộng đến thế, để bây giờ các công bộc với tầm nhìn chỉ “sè sè nắm đất bên đường”(4) thấy thừa ứa sà sẻo một tí làm sân gôn, khu nghĩ dưỡng. Giá như chỉ như thời thực dân Pháp, xung quanh sân bay mặc sức chia lô bán nền cho bà con chòm xóm, hết dòm ngó. Trách cả cuộc Đổi mới sao nhanh thế. Máy bay ở đâu mà ào ào đến như ong vỡ tổ, đậu tựa ruồi bâu. Sân bay Tân Sơn Nhất ngày mới giành lại từ tay quân thù, bay từ sân bay Gia Lâm vào nhìn ngợp mắt. Cũng chính giây phút ấy, bừng sáng hình ảnh Chiến sỹ giải phóng hy sinh trên đường băng Tân Sơn Nhất tạo thành dáng – đứng –Việt – Nam tạc vào thế kỷ (5). Các Anh đã góp máu xương thu non sông về một mối trong đó có Tân Sơn Nhất. Lại cực đoan, gía như đừng đổi mới, cứ như thời bao cấp, xe đạp đã là tài sản phải có biển đăng ký, sổ mua phụ tùng (6). Đi vào lòng Phe ta – đang xây “thiên đường trên trái đất”, đến Liên Xô, tới Đông Âu chỉ độc đạo đường xe lửa liên vận qua Trung Quốc ê ẩm mấy tuần. Máy bay TU của Liên Xô chỉ dành cho hoàng gia, lớp quý tộc mới…Sân bay Tân Sơn Nhất chắc chỉ để cho “Đàn bò vào thành phố” (7) dạo chơi.

Nhưng thế lại cũng hay. Mặc nhiên cái tên Tân Sơn Nhất rộ bao vụ tai tiếng từ ngay ta làm chủ nay càng nổi như cồn, buộc những bộ óc lớn phải phụt ra sáng kiến “trả lại cho em”. Đại hội Quốc dân rối bời bao chuyện mà phải luận bàn nát nước nhưng vẫn chưa ngã ngũ. Chung quy chỉ vì những miếng đất vàng may phúc từ sở hữu toàn dân lại vinh dự khoác thêm danh hiệu “Đất quốc phòng”. Sáng kiến “Mời tư vấn nước ngoài” thì lập tức cú phản đòn đầu tiên đánh tiếng là thu hồi đất cũ để mở rộng sân bay sẽ đắt hơn làm sân bay mới. Dù còn nhiều dang dở, bế mạc cứ phủi tay ra về, đến hẹn các đại liền anh, siêu liền chị lại lên, lại bắn chỉ thiên.

Chợt nhớ Đồng Tâm

Tình cờ Vụ Đồng Tâm, Mỹ Đức cũng chỉ tại có dẻo ruộng dính đến Đất quốc phòng từng thuộc sân bay Miếu Môn. Quốc phòng gắn liền với đạn bom, máu lửa, nên chạm vào là bật ra nóng và nóng thật. Nóng thì dập. Dập thấy yên lại thổi bùng cho nóng lên. Mấy hôm nay đang nóng. Nóng… mặt vì xoay 180 độ. Đầu trò lật kèo, lũ ăn theo được thể nói leo. Rõ khổ những ai đã phí phạm tràng vỗ tay, chót thế chấp lòng tin. Tỉnh ngộ hẳn bà con Đồng Tâm càng đồng tâm.

Nhưng suy cho cùng thì xà xẻo đất sân bay chỉ là “gà què ăn quẩn cối xay”, Thì đấy, kẻ thù đang chiếm Hoàng Sa, tôn tạo đảo chìm thành sân bay ở Trường Sa. Binh hùng tướng mạnh ra đấy mà quy hoạch thành đất… quốc phòng./.

Nguyễn Duy Nghĩa

__________________

(1) Bài thơ “Nước non ngàn dặm” Tố Hữu.

(2) Rồng lửa Thăng Long: Biểu tượng của tên lửa phòng không, thời chống chiến tranh phá hoại Miền Bắc.

(3) Câu Kiều thứ 3250 “Cũng đừng trách lẫn trời gần, trời xa

(4) Câu Kiều thứ 57.

(5) Bài thơ “Dáng đứng Việt Nam“ – Thơ Lê Anh Xuân.

(6) Thời bao cấp ở Miền Bắc xe đạp mua theo chế độ phân phối, phải mang xe đến Công an làm giấy đăng ký và được cấp biển kiểm soát bằng sắt đeo vào khung xe. Kèm theo được cấp sổ mua phụ tùng cũng theo phân phối.

(7) Tên một bài hát của Trịnh Công Sơn.

(Dân Luận)

Điều chuyển Bí thư Thăng: Ghế nóng vẫn nóng

hiên Điểu

(VNTB) – Sau cú kỷ luật và điều chuyển ông Thăng, nhiều khả năng sẽ còn một số vị trí quyền lực đứng đầu các địa phương mang tính trọng điểm, chiến lược như Thanh Hoá ( yết hầu miền Trung); Kiên Giang (bản doanh của cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng)… sẽ tiếp tục được đưa vào cuộc đua bố trí nhân sự đang ngày một gay gắt hơn.

“Lãnh chúa” Thanh Hóa Trịnh Văn Chiến (trái) và Chủ tịch HĐQT Tập đoàn FLC Trịnh Văn Quyết. 

Việc ông Đinh La Thăng giữ chức Bí thư Thành uỷ Hồ Chí Minh được ví như vào “ngồi ghế nóng” vốn sớm đã được tiên đoán kết cục hôm nay. Tuy nhiên, dư luận khi đó mải chú ý vào những phát ngôn và động thái của cá nhân ông Thăng nên đến khi ông Thăng bị kỷ luật do liên quan ông Trịnh Xuân Thanh mới râm ran bàn lại về cuộc đấu nhân sự trong nội bộ chính quyền ở thượng tầng.

Việc đoán trước kết cục của ông Thăng không phải là đoán mò hay dự cảm mà có logic rất rõ ràng: Ông Thăng được cho là nhân vật thân cận của triều đại Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng – người bị loại bởi một cuộc bầu cử chỉ có duy nhất ở Việt Nam là “đại biểu nhiệm kỳ cũ sắp mãn nhiệm bầu lãnh đạo đương nhiệm cho nhiệm kỳ mới”. Thông điệp tấn công phe cánh là rõ ràng và được lấp đầy sự hợp lý bởi cuộc chiến chống tham nhũng mà Đảng đang phát động. Ghế Bí thư thành phố giàu có nhất nước về quyền lực thực tế chỉ thua Tổng Bí thư một chút, thường là ghế dành cho “quy hoạch” cao hơn trong Bộ Chính trị. Đặt quyền lực ấy vào tay ông Thăng có thể ví von như câu chuyện ngụ ngôn “đem của gửi nhà kẻ trộm”, khiến đối phương không thể cùng lúc vừa củng cố quyền lực vừa phải tính toán phương án giữ mình trong một khoảng thời gian nào đó. Khi bộ máy nhân sự mới về cơ bản đã xong, cái gì cần đến sẽ phải đến chứ không quá khó hiểu.

Ngay khi thông tin kỷ luật ông Thăng được đưa ra, người ta đồn đoán về 4 ứng cử viên “nặng ký” nhất để thay thê. Ông Nguyễn Thiện Nhân được chọn có vẻ là tương đối nhanh so với bối cảnh hiện tại. bề ngoài có vẻ như là một lộ trình bình thường nhưng phía sau còn không ít bí ẩn khi đi tìm đáp án cho câu hỏi: Tại sao không phải ai khác mà là ông Nhân ?

Tuy là thông tin không chính thức, nhưng nếu điểm lại danh sách 4 ứng viên mà dư luận bàn tán trước khi bổ nhiệm ông Nhân sẽ thấy ngay người được chọn vẫn chưa phải là lựa chọn lâu dài cho mục tiêu “thay máu” nhân sự, không cần xét đến tốt hay xấu.

Đứng đầu danh sách trong tin đồn là hai nhân vật đều trong ngành Công án là Tướng Tô Lâm, đương kim Bộ trưởng Bộ công an – cơ quan quyền lực nhất về trị an xã hội và hành pháp và ông Trương Hoà Bình (hiện giữ chức Phó Thủ tướng, Phó bí thư Ban cán sự đảng Chính phủ). Thời gian giữ “ghế nóng” của cả hai vị này chưa lâu, lỗ hổng quyền lực trong BCA và kiến thiết bộ máy cho Chính phủ còn rất nhiều là điều đương nhiên. Việc không phải là tướng Tô Lâm cho thấy mục tiêu nắm giữ BCA sau thời của đương kim Chủ tịch nước hiện nay được ưu tiên hơn. Nếu nhìn vào các động thái liên quan ngoài xã hội, điều dễ thấy là: Từ sau khi tướng Tô Lâm lên nắm quyền, cách thức trấn áp phong trào hoạt động XHDS tăng lên mức gay gắt, nặng tay hơn qua những vụ bắt bớ với nhiều lý do kém thuyết phục hơn. Các tình tiết liên quan cũng dễ gây nguy hiểm, bất ổn xã hội hơn khi xuất hiện tình trạng mâu thuẫn giữa dân với chính quyền có nhiều vụ nặng nề hơn mà vụ Đồng Tâm (Mỹ Đức, Hà Nội) và vụ “giang hồ” công khai tấn công những người bất đồng chính kiến ở Sài Gòn mà không cần che giấu thông tin hay che mặt như trước đây. Khó nói đây là chủ ý của ông Lâm – dù trách nhiệm là đương nhiên – nếu đặt thêm nghi vấn những “lỗ hổng” trong BCA đang cố tình gây bất lợi cho ông.

Việc xử lý về những cái chết trong tù và những đối tượng công khai tấn công nhóm hoạt động XHDS ở Sài Gòn vừa quan trong thời gian gần đây sẽ là câu trả lời về chân dung ứng viên ghế nóng này – đồng thời cũng là nét phác hoạ rõ nhất về quan điểm của Đảng CSVN về vấn đề dân chủ, nhân quyền.. trong tương lai gần.

Đối với trường hợp ông Võ Văn Thưởng, tính cách và những gì người ta biết về ông cho thấy sẽ là “thả hổ về rừng” nếu thay thế ông Đinh La Thăng nắm giữ thành phố Hồ Chí Minh. “Dự án Đặc khu hành chính” sẽ khởi động. Đương nhiên đây không phải là lựa chọn mong muốn trong bối cảnh còn phải lo củng cố bộ máy lại xuất hiện mô hình đặc quyền gắn với một người có tầm ảnh hưởng tốt trong dư luận như ông Thưởng.

Ứng viên được chọn cũng là ứng viên cuối cùng chính là ông Nguyễn Thiện Nhân. Một nhân vật được cho là có có trình độ đào tạo bài bản nhất trong dàn lãnh đạo nói chung của cả nước, dư luận nhìn chung đánh giá về ông có thể nói là tương đối sạch sẽ. Nhưng chú ý phân tích một chút thì nếu trong chính trị, ông có biểu hiện mang hơi hướng mô phạm đúng với phương diện một trí thức khi không có biểu hiện rõ ràng về việc phe nhóm hay tranh đua quyền lực. Nhưng khi nắm giữ vị trí Bộ trưởng bộ Giáo dục thì trong vụ hacker Bùi Minh Trí tấn công trang chủ của Bộ, dư luận đã một thời xôn xao về cách thức chỉ đạo xử lý cậu hacker thiếu niên này lại hoàn toàn trái ngược hẳn với hình ảnh mô phạm của ông. Những lùm xùm về việc thiếu minh bạch qua việc tính toán chi phí giáo dục đại học và một số chuyện khác ít bị dư luận “soi” đến trách nhiệm của ông. Nhưng không phải không có mà là do khi đó dư luận ít chú ý mảng giáo dục hơn các mảng khác. Những khẩu hiệu “hai không; năm không” của ông Nhân với kết quả là những con số không mờ nhạt cho thấy ông khó mà ngồi yên được lâu ở vị trí mới.

Độ “nóng” của ghế Bí thư thành uỷ mà ông Nhân được chọn với những gì ông thể hiện lâu nay cho thấy đây cũng là cú “đặt cược” sinh mạng chính trị cho chính ông chứ không hề đơn giản ở yếu tố trung hoà quyền lực.

 

Sau cú kỷ luật và điều chuyển ông Thăng, nhiều khả năng sẽ còn một số vị trí quyền lực đứng đầu các địa phương mang tính trọng điểm, chiến lược như Thanh Hoá ( yết hầu miền Trung); Kiên Giang (bản doanh của cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng)… sẽ tiếp tục được đưa vào cuộc đua bố trí nhân sự đang ngày một gay gắt hơn.

Financial Times tiết lộ quan hệ của Đinh La Thăng với ngân hàng đầu tư Morgan Stanley

Financial Times tiết lộ quan hệ của Đinh La Thăng với ngân hàng đầu tư Morgan Stanley
Ảnh: BBC
Sự kiện đảng CSVN thanh trừng ông Đinh La Thăng, bí thư thành ủy TPHCM, đang được theo dõi sát, vì những hậu quả rộng lớn trên bình diện chính trị và thương mại tại một đất nước đang lột xác nửa chừng để chuyển sang hệ thống kinh tế thị trường.
Tạp chí Financial Times trong tuần này tiết lộ ông Thăng, 57 tuổi, có những quan hệ chặt chẽ với ngân hàng đầu tư Morgan Stanley của Hoa Kỳ. Trong thời gian ông Thăng đứng đầu Tập Đoàn Dầu Khí PVN, chi nhánh tài chính của PVN từng có quan hệ đối tác với Morgan Stanley. Đặc biệt, ngân hàng này cũng tuyển dụng ái nữ của ông Thăng là cô Đinh Hương Ly làm việc trong một vị trí cao cấp từ năm 2006 đến 2013. Theo tiểu sử trên trang mạng LinkedIn của cô Ly, còn được gọi là Ly Đinh, cho thấy cô làm đến chức phó chủ tịch chi nhánh Morgan Stanley tại Việt Nam.
Được biết ông Đinh La Thăng đã giám sát thương vụ bán 10% cổ phần của PetroVietnam Finance Corp cho Morgan Stanley với giá 217 triệu Mỹ kim. Morgan Stanley cũng cùng với Citigroup làm cố vấn trong vụ bán cổ phần ra thị trường lần đầu của Vietnam Airlines. Tiến trình này được ông Thăng giám sát trên cương vị Bộ Trưởng Giao Thông Vận Tải CSVN.
Năm 2016, khi TPHCM dưới quyền ông Thăng nhận được đề nghị từ một công ty Hoa Kỳ nhằm thiết lập hệ thống điều tiết xe cộ thông minh, thì ngân hàng Morgan Stanley đứng phía sau với khoản tài trợ 300 triệu Mỹ kim.
Hiện Morgan Stanley chưa bình luận gì về những tiết lộ của tờ Financial Times.
Huy Lam / SBTN

Mong không còn phải viết về ”Đinh La Thăng” nào nữa

Huy Đức
(FB. Huy Đức)
Khác với những người đang “thương vay, khóc mướn”, Đinh La Thăng tính toán chiến lược hơn. Anh ấy biết rõ “cơ quan chức năng” có lượng tài liệu gấp nhiều lần “mấy mẩu con con” mà ủy ban Kiểm tra công bố.
Việc “chui” vào Bộ chính trị một năm, một trăm ngày trước đây; những giọt nước mắt trình bày hoàn cảnh gia đình trong phiên họp “luận tội” của Trung ương hôm Chủ nhật và lời xin lỗi gửi tới cả cá nhân Tổng bí thư sáng nay đều nằm trong những nỗ lực tìm nơi trú ẩn.
Đây chỉ mới là quy trình chính trị. Bỏ qua lòng kiêu hãnh mà Đình La Thăng vẫn xây dựng trước “đám đông”, việc anh làm bây giờ là làm sao tránh được quy trình (tố tụng) tư pháp.
Tuần trước, khi còn ở trong Bộ chính trị, muốn “chuyển hồ sơ cho cơ quan điều tra”, những người xử lý anh cần phải có đủ phiếu ở Trung ương. Giờ đây, chỉ cần Ban bí thư, Bộ chính trị là đã có thể làm việc đó.
Cũng hôm Chủ nhật, Tướng Vịnh đã tiên phong khi bắt đầu phiên họp của Trung ương, nhân danh đồng chí và bạn thân của Đinh La Thăng, ủng hộ Trung ương kỷ luật và đưa Thăng ra khỏi Bộ chính trị. Tướng ra trận phải biết bỏ những thành đã mất. Hành động của Tướng Vịnh như ông anh bạt tai thằng em trước “ông bà bô” nghiêm khắc, những mong thằng em thoát được những đòn roi xé da, rách thịt hơn.
Đinh La Thăng giờ đây có lẽ rồi cũng sẽ rời khỏi “pháo đài uy tín trong dân”.
Từ năm 2008, một số thành viên Chính phủ đã nhiều lần chính thức can Nguyễn Tấn Dũng không mở tung cửa cho nhà thầu Trung Quốc. Năm 2008, 2009, bộ trưởng Võ Hồng Phúc còn làm văn bản khẩn thiết đề nghị Chính phủ có biện pháp ngăn chặn làn sóng nhà thầu Trung Quốc chụp giựt, yếu kém. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chưa một lần trả lời và sau hai nhiệm kỳ của ông, Việt Nam thành bãi rác cho công nghệ “Tàu” lỗi thời. Có không ít dự án của Đinh La Thăng, khi vừa hoàn thành thì “công nghệ” cũng vừa hết đát. Vậy mà chỉ cần một câu nói chống “tình hữu nghị viển vông”; chỉ cần một cái chỉ tay “đuổi nhà thầu Trung Quốc(bất thành)” cả Nguyễn Tấn Dũng và Đinh La Thăng đều trở thành “phe chống Tàu, thân Mỹ”.
Các nhà lãnh đạo Chế độ nên đặt câu hỏi, tại sao dân chúng lại từng lên tiếng ủng hộ những kẻ mà họ biết rõ là “sâu chúa”. Dân chúng đã chán ngắt một hệ thống chính trị mà trong đó họ rất ít khi nhìn thấy mình. Lòng khát khao thay đổi đã làm cho không ít người dân nhẹ dạ cả tin suýt nữa trở thành thành quách chở che những kẻ vơ vét sạch sành sành của họ.
Tham nhũng trong hệ thống thì đầy rẫy nhưng rất hiếm có những người như Thăng, như Dũng. Tôi không phải là một nhà báo chống tham nhũng. Ba mươi năm làm báo của tôi chủ yếu là phản biện chính sách. Và gần đây, chỉ khi cần ngăn chặn những kẻ tham nhũng khoác áo dân túy tôi mới phải mài ngòi bút của mình. Tôi hy vọng sẽ không còn phải viết về ai như Dũng, như Thăng nữa. Công việc mấy tháng qua của tôi là nghiên cứu về những bất cập trong thể chế, những bất cập đẻ ra tham nhũng.
Giật mặt nạ những kẻ tham nhũng dùng vật liệu dân túy để xây lô cốt là rất cần thiết. Nhưng không thể chỉ làm việc đó bằng một quy trình chính trị nội bộ. Nơi người dân chỉ có thể đứng ngoài la ó hoặc vỗ tay. Cái quy trình đó lệ thuộc rất nhiều vào ý chí của những cá nhân. Khi những kẻ tham nhũng vận hành cái quy trình ấy đông hơn thì nhân dân bó tay.
Ủy viên bộ chính trị hay ủy viên trung ương đều là những “vai vế trong đảng”, đảng có thể sử dụng quy trình chính trị nội bộ của mình để xử. Nhưng, hành vi của họ còn làm tổn hại tới lợi ích quốc gia và tiền bạc của dân. Nếu dân không có thực quyền. Nếu không có nhà nước pháp quyền. Nếu các cơ quan tố tụng luôn phải chờ đợi quy trình chính trị này để túm cổ bọn sâu mọt thì những thành tích chống tham nhũng sẽ rất tạm thời và đất nước rất dễ rơi trở lại cái vòng luẩn quẩn.